- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh [VIP]
- Chương 31: Tám khiếu
Chương 31: Tám khiếu
Đối với một tiểu tu sĩ chỉ mở tam khiếu mà nói, những thứ này không thể nghi ngờ là một khoản tài phú khổng lồ.
Tạm thời không dùng tới khoáng thạch và Linh phù, muốn tăng cao tu vi, liền xem Uẩn Linh đan và Khí Huyết đan.
Lục Diệp cất khoáng thạch và đại đa số Linh đan Linh phù vào trong túi trữ vật chưởng giáo cho hắn, sau đó cất kỹ vào trong người, lại chia đồ vật còn lại thành hai phần, bỏ vào trong túi trữ vật của Dương quản sự và Chu Thành, một phần thắt ở bên hông, thuận tiện lấy dùng bất cứ lúc nào, một phần khác thì giấu ở chỗ ngực, để làm đồ dự bị.
Sau đó hắn lại đổi một bộ quần áo sạch sẽ, lúc trước hắn mặc là quần áo đã rách nát từ lâu, sau khi đánh nhau với Dương quản sự còn lưu lại vết máu, nếu không phải là không có quần áo để thay, hắn đã sớm ném đi.
Quần áo mới khí tượng mới, Lục Diệp chợt cảm thấy tinh thần sảng khoái.
Hết thảy đã chuẩn bị thỏa đáng, hắn lấy ra một viên Uẩn Linh đan, nhét vào trong miệng, luyện hóa dược hiệu.
Rất nhanh, nơi bụng đã sinh ra nhiệt lưu, là đan lực đang tan ra, chuyển hóa thành linh lực của Lục Diệp, tràn vào bên trong linh khiếu.
Linh khiếu vốn không tính là đầy tràn, giờ dần dần tràn đầy.
Nhưng rất nhanh sau đó Lục Diệp đã phát hiện ra một chuyện kỳ quái, đó chính là bên cạnh hắn có một ít tồn tại kỳ lạ, những tồn tại kia nhìn không thấy sờ không được, nhưng lại có mặt khắp nơi, chỉ khi Lục Diệp tĩnh tâm lại mới có thể cảm nhận được.
Điều này làm cho hắn hồi tưởng lại tình cảnh lúc ấy kiểm tra đo lường thiên phú cao thấp, ngồi ở trên mâm tròn trận pháp kia.
Đây là… linh khí?
Tu sĩ tu hành phun ra nuốt vào linh khí là một trong những thủ đoạn chủ yếu nhất. Linh thạch có lúc hao hết, linh đan không nên dùng quá nhiều. Nếu không đan độc lắng đọng lại, hiệu suất luyện tinh hóa khí sẽ không cao. Cho nên rất nhiều lúc tu hành chính là phun ra nuốt vào thiên địa linh khí.
Linh khí trong thiên địa đâu đâu cũng có, chỉ là nhiều ít mà thôi.
Thế nhưng từ khi Lục Diệp khai khiếu đến nay, hắn chỉ từng cảm thụ được linh khí tồn tại khi kiểm tra thiên phú, đó là bởi vì linh lực của linh thạch trên trận bàn bị sương mù hóa thành.
Ngoài ra, hắn vẫn luôn không cảm nhận được dấu vết tồn tại của linh khí.
Cho tới giờ khắc này!
Vì sao mình bỗng nhiên cảm nhận được linh khí tồn tại? Chắc chắn không phải là do tu vi của mình tăng lên, mở một khiếu và mở ba khiếu kỳ thực không khác biệt quá lớn.
Nói như vậy, là nơi đây linh khí đủ nồng đậm, cho nên mới để cho mình nhận ra?
Lục Diệp tĩnh tâm cảm thụ, phát hiện mức độ nồng đậm của linh khí bốn phía chỉ kém hơn một chút so với hoàn cảnh kiểm tra lúc trước, nhưng lại tốt hơn rất nhiều so với Tà Nguyệt cốc hoặc hoàn cảnh bên ngoài.
Đây là hoàn cảnh độc hữu của Linh Khê chiến trường sao? Nói như vậy, tu sĩ ở trong chiến trường tu hành, rõ ràng càng có lợi hơn một ít.
Lục Diệp mơ hồ hiểu được ý nghĩa của Linh Khê chiến trường đối với các tu sĩ.
Trên thực tế, hắn đoán không sai, đúng là linh khí trong Linh Khê chiến trường nồng đậm hơn rất nhiều so với ngoại giới, đây là chiến trường dã ngoại. Nếu như Lục Diệp có thể đi tới các đại tông môn, hắn sẽ phát hiện linh khí nơi đó sẽ càng nồng đậm, phẩm cấp tông môn càng cao, nồng độ linh khí lại càng lớn, tu sĩ tu hành sẽ tiến triển càng nhanh chóng.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao nhiều năm như vậy, tông môn không ngừng có mầm mọc sau mưa xuất hiện, bởi vì sau khi khai tông lập phái liền có thể có được Thiên Cơ trụ, tiện đà có thể có được một trụ sở thuộc về tông môn nhà mình ở Linh Khê chiến trường, hiệu suất tu hành ở trong trụ sở hơn xa so với bên ngoài.
Hơn nữa, trụ sở của các đại tông môn ở chiến trường cũng không đơn giản là dùng để tu hành, còn có thể dùng để bồi dưỡng linh thực linh dược hoặc làm chuyện khác.
Có thể nói, mỗi một tông môn ở nơi đóng quân trên chiến trường, đều là căn cơ quan trọng nhất của tông môn này.
Trước mắt Lục Diệp không biết nhiều về tình huống trong chiến trường, chỉ là sau khi hắn phát hiện linh khí bốn phía đã khiến hắn cảm thấy mới lạ mà thôi.
Nhưng hắn cũng không đi phun ra nuốt vào linh khí tu hành, như vậy hiệu suất không cao.
Tu sĩ tu hành mấy đại thủ đoạn, hiệu suất cao nhất không thể nghi ngờ vẫn là cắn thuốc.
Một ngày sau, ba khiếu của Lục Diệp lại tràn đầy, hắn tạm ngừng một chút, sau đó lấy thịt sói cắt xuống trước đó ra nướng một phen, rồi táp vào bụng, nhai ngấu nghiến.
Thịt sói không dễ ăn, dù đã nướng chín nhưng nó vẫn có một mùi tanh tưởi, Lục Diệp biết rõ trước mắt hắn muốn tăng thực lực lên làm chủ, đương nhiên sẽ không muốn lãng phí thời gian đi săn.
Gần như là một khắc sau, hắn không ngừng tu hành, từng hạt Uẩn Linh đan liên tiếp được nuốt vào.
Nửa ngày sau, bích chướng tứ khiếu bị phá vỡ, ba ngày sau, tứ khiếu tràn đầy.
Lại ba ngày sau, ngũ khiếu tràn đầy.
Lại ba ngày sau, lục khiếu tràn đầy.
Lượng lớn Khí Huyết đan và Uẩn Linh đan tiêu hao khiến cho linh khiếu của Lục Diệp mở ra từng cái một.
Chờ sau khi Lục Diệp tiêu hao hết tất cả Uẩn Linh đan và Khí Huyết đan, hắn đã mở ra tám khiếu, thời gian cũng chỉ mới qua nửa tháng!
Nửa tháng sau, liên tục mở năm khiếu, cơ bản đã giữ vững tốc độ ba ngày mở một khiếu, xem như trước đó ba khiếu, bây giờ Lục Diệp đã thành tu sĩ tám khiếu, khoảng cách tới Linh Khê nhất tầng cảnh chỉ kém một bước!
Có thể nói tốc độ tu hành của hắn đã kinh người đến cực điểm, Lục Diệp không rõ tốc độ tu hành của người khác như thế nào, nhưng tuyệt đối không thể nhanh như hắn.
Bởi vì nửa tháng này, hắn đã nuốt quá nhiều linh đan.
Đến giờ phút này, hắn cũng đã xác định được một chuyện, đó chính là mình cắn thuốc tu hành, quả thật không có tai hoạ ngầm quá lớn. Linh lực của hắn vẫn tinh thuần như lúc ban đầu, chưa từng xuất hiện tình huống linh lực tối nghĩa, đan độc lắng đọng như chưởng giáo nói lúc trước.
Khí Huyết đan và Uẩn Linh đan đều đã tiêu hao sạch sẽ, bích chướng khiếu thứ chín còn chưa bị phá vỡ, điều này khiến Lục Diệp có chút khó chịu.
Hắn thử phun ra nuốt vào linh khí tu hành, bất đắc dĩ phát hiện, hiệu suất tu hành như vậy cực kỳ thấp, hắn rất khó đem thiên địa linh khí ngoại giới dẫn nạp vào cơ thể.
Đương nhiên cũng không phải không có hiệu quả, Lục Diệp đoán chừng mình tu hành ở chỗ này ba đến năm tháng, có lẽ sẽ có cơ hội phá vỡ bích chướng linh khiếu thứ chín.
Thời gian ba đến năm tháng, biến số quá lớn, Lục Diệp cần phải mau chóng thành tựu Linh Khê cảnh, mới miễn cưỡng có tư cách sinh tồn trên chiến trường!
Hắn âm thầm đáng tiếc, chưởng giáo không chuẩn bị nhiều linh đan hơn cho hắn.
Hắn cũng nghĩ sai, bình thường tu hành giả vừa mới bắt đầu như Lục Diệp, dùng một viên Uẩn Linh đan trong vòng ba năm ngày mới là phương thức tu hành chính xác, chờ đến khi tu vi dần cao, có thể cân nhắc gia tăng tần suất nuốt linh đan.
Chưởng giáo đã chuẩn bị cho hắn hai mươi viên, tính cả số tiền hắn có thì đã đủ để hắn tu hành trong thời gian rất lâu rồi, chớ đừng nói chi là còn có một ít Khí Huyết đan.
Ai biết được hắn cắn thuốc giống như ăn đậu, chỉ nửa tháng đã tiêu hao sạch sẽ tất cả linh đan.
Trên đời này không có người tu hành như vậy, đối với tu sĩ mà nói, phun ra nuốt vào linh khí hoặc là mượn nhờ linh thạch mới là phương thức tu hành chính thống mà an toàn.
