- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh [VIP]
- Chương 82 : Thiên Đạo Hảo Luân Hồi
Chương 82 : Thiên Đạo Hảo Luân Hồi
Trong con đường núi, một thân linh lực còn thừa không có mấy của song phương bắt đầu so đấu linh phù, đủ loại linh phù không ngừng được kích phát, hào quang đủ mọi màu sắc bay lên lấp lánh.
Động tĩnh huyên náo truyền khắp tứ phương, khiến cho tu sĩ hai đại tông môn ở phụ cận chú ý, nhưng ở xa xa xem xét tình huống xong, ai cũng không dám tùy tiện tiến lên.
Loại độ chấn động của việc đánh nhau sống chết kia, bọn họ đã không còn đường nào để nhúng tay vào, không cẩn thận mà bị cuốn vào trong đó thì chắc chắn phải chết.
Có lẽ Ngũ tầng cảnh có thể nhúng tay vào chiến đấu như vậy, nhưng hai đại tông môn vốn cũng không xuất động nhiều Ngũ tầng cảnh.Từ khi khai chiến đến nay, Ngũ tầng cảnh của hai bên đều kiềm chế lẫn nhau ở trung tâm Liệt Thiên Hạp, không ai có thể động đậy. Đây cũng là nguyên nhân mấy ngày nay Lục Diệp không gặp được một Ngũ tầng cảnh nào.
Giờ phút này, trời đã sáng rõ, Lục Diệp há miệng thở hổn hển.Hắn hoàn toàn không ngờ một trận chiến lại đánh thành như vậy, nhưng ánh rạng đông thắng lợi đang ở trước mắt, bởi vì hắn phát hiện hình như đối phương không dùng đến linh phù công kích!
Đây là chuyện đương nhiên, La Kích vốn là pháp tu, tinh thông các loại thuật pháp cấp thấp, uy năng thuật pháp gã thi triển ra còn mạnh hơn linh phù bình thường, trên người chỉ dự bị không đến mười tấm linh phù công kích, đa phần là dùng để phòng ngự.
Sau khi kịch chiến với Lục Diệp một trận, trên cơ bản tất cả linh phù công kích đều bị hắn đánh ra ngoài, điều này khiến hắn cảm thấy xấu hổ khó mà đỡ nổi.
Trong quan niệm của hắn, một pháp tu chân chính hẳn là khinh thường vận dụng uy lực của linh phù, đó là biểu hiện của sự vô năng!
Nhưng bây giờ… Vô năng thì vô năng, dù sao cũng tốt hơn bị mãng phu kia một đao chém chết.
Thấy Lục Diệp đã xách đao giết tới, La Kích bỗng nhiên cảm thấy không ổn, quay đầu bỏ chạy.
Nhưng tiếng truy kích sau lưng càng ngày càng gần, Lục Diệp quay đầu nhìn lại, thấy vậy hắn lại cưỡi lên lưng con hổ lớn trắng như tuyết kia.
Thật vô sỉ! La Kích mắng to trong lòng, đồng thời mở miệng gầm thét: "Đừng đuổi theo, nếu không ta sẽ cho ngươi đẹp mặt!"
Lục Diệp làm sao có thể để lời uy hiếp ấu trĩ như vậy ở trong lòng, hổ lớn đuổi theo càng hung hơn.
"Đây là ngươi bức ta." La Kích cắn răng, quay người lại, đối mặt với Lục Diệp, đưa tay lấy ra một vật từ trong túi trữ vật.
Lục Diệp không biết rốt cuộc đối phương đã lấy ra thứ gì, nhưng thái độ này của La Kích khiến hắn cảm thấy không ổn!
Ngay khi hắn đang nghĩ như vậy, La Kích đã ném vật trong tay ra ngoài, Lục Diệp định thần nhìn lại, phát hiện nó chỉ là một con dấu vuông vức, to bằng lòng bàn tay, toàn thân trắng muốt, cũng không biết được chế tạo từ tài liệu gì.
Nhưng mà một khắc sau, hắn ta rùng mình.
Chỉ vì con dấu nhỏ kia lại bỗng nhiên biến lớn, lập tức biến lớn bằng mặt bàn, sau đó hung mãnh ấn tới Hổ Phách.
Hổ Phách cũng mạnh mẽ, cứng rắn thay đổi phương hướng di chuyển, cõng Lục Diệp trốn sang bên cạnh.
Ầm một tiếng, nơi đại ấn rơi xuống xuất hiện một cái hố sâu hai thước…
Mặt đất chấn động!
Mắt thấy cảnh này, mí mắt Lục Diệp giật giật. Thứ đồ chơi này tuyệt đối là một kiện Linh khí ghê gớm, vừa rồi nếu bị ấn lên, chỉ sợ hắn và Hổ Phách đều sẽ trở thành thịt nát.
Hổ Phách thử dẫn Lục Diệp đột kích về phía La Kích, nhưng đại ấn kia nhìn như vụng về, kì thực lại linh hoạt dị thường, lần lượt từ trên trời hạ xuống, hổ lớn chật vật trốn tránh, nhiều lần suýt nữa không thể né tránh.
"Chạy!" Lục Diệp khẽ quát lên trên lưng Hổ Phách.
Đại Hổ cũng biết tình huống không ổn, quay người lại dẫn theo Lục Diệp bỏ chạy về nơi xa.
"Ngươi chạy đi đâu?" La Kích đắc thế không buông tha, trên mặt hiện ra nụ cười điên cuồng. "Vừa rồi không phải đuổi rất thống khoái sao, đến quyết một trận tử chiến a mãng phu!"
Thế cục nghịch chuyển, vừa rồi Lục Diệp mới đuổi theo La Kích Sát, bây giờ lại thấy La Kích đuổi theo Lục Diệp, chỉ có thể nói Thiên Đạo tốt luân hồi, thương thiên bỏ qua cho ai.
Rầm rầm rầm…
Mỗi lần đại ấn hạ xuống đều khiến cho đại địa chấn động, loạn thạch bắn tung tóe. Đây hẳn là Linh khí mà La Kích dùng để bảo mệnh.Trước đó, hắn không sử dụng, là bởi vì có lòng tin vào thực lực bản thân, cũng có tự ngạo của bản thân quấy phá. Nhưng sau khi bị Lục Diệp bức đến đường cùng, hắn đã hoàn toàn cởi bỏ trói buộc thể xác và tinh thần.
Linh phù đã dùng, còn kém vận dụng linh khí sao?
Tốc độ đại ấn hạ xuống càng lúc càng nhanh, trùng kích khổng lồ kia khiến cho Hổ Phách chạy trốn cũng càng ngày càng chật vật, cuối cùng có một lần, Hổ Phách bị trùng kích lảo đảo ngã xuống đất, đại ấn thuận thế hạ xuống, bóng ma che đậy.
Hổ Phách vội vàng đứng dậy, nhưng đã không kịp.Trong lúc nguy cơ sinh tử, Lục Diệp thúc giục linh lực còn thừa lại không nhiều lắm trên người, nhanh chóng hình thành một đạo linh văn ngự thủ, ngăn ở phía trên.
Đại ấn rơi xuống, ngự thủ linh văn chỉ giữ vững được một cái chớp mắt liền vỡ vụn, nhưng ngay sau đó, đạo ngự thủ thứ hai đã thành hình, lại vỡ vụn, đạo thứ ba xuất hiện…
Cuối cùng cũng ngăn cản được đại ấn, hai bên giằng co trong chớp mắt, hào quang trên đại ấn bắt đầu mờ mịt rồi nhanh chóng thu nhỏ lại, khôi phục lại hình dáng ban đầu, ánh sáng lộng lẫy trên đó đều thu hết.
Lục Diệp đưa tay chộp tới đại ấn, nhưng mà bởi vì mệt nhọc kịch liệt run rẩy tay lại bắt hụt. Đại ấn rơi vào trên đầu hắn, đập ra một cái bao trên trán hắn, nhưng lại không còn uy năng như trước đó.
Theo nơi xa truyền đến một tiếng cười to, đại ấn vèo một tiếng bay trở về, rơi vào trong tay La Kích.
Giờ phút này, hai bên cách nhau chừng ba mươi trượng, La Kích không hề có hình tượng mà dựa lưng vào một khối nham thạch, cười to nhìn Lục Diệp bên kia, tựa như hắn đã thắng.
Hạp đạo giữa hai người, từng cái hố to chi chít như sao trên trời, dư âm của cuộc chiến kịch liệt đã lắng lại, nhưng mà chiến đấu còn chưa kết thúc.
Lục Diệp gắng gượng đứng lên, bước từng bước một về phía La Kích, La Kích không cười nổi…
Nhưng còn chưa đi được mấy bước, Lục Diệp đã ngã xuống đất, làm văng lên một mảnh bụi đất.
Y Y từ một bên bay ra, đỡ Lục Diệp đứng lên, bốn mắt nhìn nhau, lộ vẻ trưng cầu ý kiến, Lục Diệp chậm rãi lắc đầu.
Y Y muốn phối hợp với Hổ Phách, thừa dịp trạng thái La Kích giờ phút này uể oải xem có thể giết hắn hay không, triệt để giải quyết đối phương.
Nhưng Lục Diệp cảm thấy La Kích thoạt nhìn như đèn cạn dầu, nhưng tối thiểu nhất còn có thể thi triển một hai đạo thuật pháp. Đại ấn linh khí kia của hắn cũng là một phiền phức, vừa rồi hắn thúc giục ba đạo ngự thủ linh văn cũng suýt chút nữa không ngăn cản được, càng không nói đến Hổ Phách và Y Y.
Bị thứ này đập trúng, mấy cái mạng cũng mất.
Không thể nghi ngờ, La Kích là một gia hỏa âm hiểm, từ đủ loại hành vi của hắn lúc giao thủ trước đó cũng có thể thấy được điểm này.Một người như vậy, dưới tiền đề biết rõ Lục Diệp có hai người trợ giúp, sao có thể thật sự khiến mình dầu hết đèn tắt?
Thậm chí Lục Diệp còn hoài nghi, dù mình thật sự có thể đi đến trước mặt đối phương, cũng không giết được La Kích, hắn mới thật sự là dầu hết đèn tắt.
La Kích ở xa xa thờ ơ lạnh nhạt một hồi, thấy Y Y và Hổ Phách không có thừa cơ đánh tới, đáy mắt hiện lên một vòng thất vọng, đồng thời lại thở phào nhẹ nhõm.
Đúng như Lục Diệp đã đoán, thoạt nhìn hắn đã không còn sức chiến đấu, nhưng nếu như Y Y và Hổ Phách dám tới gần hắn, vậy hắn cũng không ngại để đối phương nhìn xem nội tình cái gì gọi là đệ tử xuất thân tông môn đứng đầu!
Tình huống trước mắt không thể nghi ngờ là tốt nhất, hắn không cần lãng phí lực lượng cuối cùng ở trên người những trợ thủ râu ria, chỉ ngửa đầu lên kêu to với Lục Diệp bên kia: "Ta khôi phục một chút, đợi lát nữa sẽ giết chết ngươi!"
