Chương 84: Có Thể Thắng

Nhân Đạo Đại Thánh [VIP] Mạc Mặc 2,607 Chữ 21/03/2026 19:44:39

Sau ba ngày, hai bên chiến trường hỗn độn, Lục Diệp và La Kích cách xa nhau mấy chục trượng, mỗi người đều tự khôi phục.

Trong ba ngày này, hai người đại chiến mười mấy trận, mỗi ngày đều sẽ đấu mấy lần, nhưng đến nay vẫn không thể phân ra thắng bại.

Ba ngày chém giết khiến thể xác và tinh thần Lục Diệp mệt mỏi tới cực điểm. Thậm chí ba ngày qua hắn không ngủ bao lâu, hắn còn có chút không rõ, vì sao tốc độ khôi phục của gia hỏa gọi là La Kích đối diện kia lại nhanh như vậy!

Trận tranh phong này đến bây giờ, hai bên đã ra hết át chủ bài, trong đối kháng chính diện, hai bên ai cũng không làm gì được ai, bây giờ chỉ xem ai kéo dài hơn, cho nên tốc độ khôi phục liền có vẻ càng quan trọng.

Trong cùng một thời gian, bên nào có thể khôi phục càng nhiều linh lực, bên đó có thể không ngừng tích lũy ưu thế.

Lục Diệp có Thao Thiết phụ trợ, tốc độ luyện hóa linh đan gấp đôi lúc bình thường. Mà lúc hắn đang nghỉ ngơi, hắn còn có thể tạo dựng Tụ Linh Văn ở chỗ linh khiếu của mình, nuốt nạp thiên địa linh khí xung quanh.

Hai đại thủ đoạn này đều xuất hiện, có thể nói tốc độ khôi phục của Lục Diệp đã đạt đến trình độ khiến người ta giận sôi, Lục tầng cảnh bình thường cũng chưa chắc khôi phục nhanh bằng hắn.

Cùng hắn ôm nghi vấn đồng dạng, La Kích trong lòng đang chửi má nó, mãng phu này tốc độ khôi phục làm sao có thể nhanh như vậy?

Tuy hắn là Linh Khê nhị tầng cảnh, nhưng đã khai khiếu được năm mươi lăm, gần như gấp đôi Lục Diệp, hơn nữa hắn còn phục dụng Uẩn Linh đan không phải Uẩn Linh đan bình thường, là tiểu hoàn đan đặc chế của Vô Nhai đảo.

Loại linh đan này khi tu hành so với Uẩn Linh đan không khác nhau nhiều lắm, nhưng nếu chỉ dùng để khôi phục hiệu quả so với Uẩn Linh đan mạnh hơn khoảng ba thành.

Trong lúc khôi phục, hắn còn vận dụng linh thạch, hai tay bắt lấy một khối, liều mạng nuốt nạp linh lực trong linh thạch.

Ba việc như vậy, lại không thể khiến hắn chiếm được bất cứ tiện nghi gì.

Hắn thực sự không hiểu đây là tình huống gì.

So sánh với Lục Diệp, thời gian nghỉ ngơi của hắn lại càng ít hơn, ba ngày qua gần như không chợp mắt mấy lần, bởi vì sẽ bị Hổ Phách và Y Y quấy rối.

Trong lúc chiến đấu chính diện, Hổ Phách và Y Y không giúp được gì nhiều, nhưng chỉ quấy rối thì không có vấn đề gì.

Mỗi người đã khôi phục khoảng hai canh giờ, Lục Diệp mở mắt, dựa theo lệ cũ, lại bắt đầu một vòng chém giết.

Quả nhiên, La Kích ở đối diện cũng mở mắt, đứng dậy, đối mặt với Lục Diệp, đi tới một bước.

Hắn không phải đang tiếp cận Lục Diệp, chỉ là khoảng cách giữa hai bên hơi xa, hắn cần phải đi đến khoảng cách thích hợp để thi pháp.

Lục Diệp ở đối diện cưỡi Hổ Phách, chạy nhanh về phía La Kích, trường đao trong tay chỉ xéo xuống mặt đất, vận sức chờ phát động.

La Kích đứng vững thân hình, trong tay linh quang chớp động, ấp ủ thuật pháp…

Đúng lúc này, hắn bỗng nhiên nhướng mày, cảm giác một chút, đưa tay nói: "Chờ một chút!"

Lục Diệp nhíu mày, nhưng vẫn để Hổ Phách ngừng lại.

La Kích tán đi linh quang trong tay, thở hổn hển nói: "Không đánh nữa, ngươi thắng!"

Lục Diệp ngưng thần nhìn qua lão, không biết gia hỏa này đang giở trò quỷ gì.

Dường như vì để cho Lục Diệp an tâm, La Kích chủ động giải thích: "Huyền Môn tuyên chiến với Cửu Tinh Tông kết thúc, Cửu Tinh Tông bên kia không phải là đối thủ, đã rút về nơi đóng quân, cho nên ta phải đi."

Hắn vốn là người Cửu Tinh tông bên kia mời tới đối phó Lục Diệp, bây giờ Cửu Tinh tông tiếc thua, hắn tiếp tục lưu lại nơi này đã không còn ý nghĩa.

Đương nhiên Lục Diệp sẽ không dễ dàng tin chuyện ma quỷ của gã, mấy ngày giao thủ, hắn càng thêm xác định La Kích là một thằng nhóc ám muội, cho nên lập tức mượn nhờ ấn ký chiến trường đưa tin cho Sở Thiên, hỏi thăm tình huống.

Sở Thiên nhanh chóng trả lời, trong giọng nói vui sướng, chứng thực cách nói của La Kích, đó chính là Huyền Môn giành được thắng lợi cuối cùng trong trận chiến này.

Điều này cũng không kỳ quái, phẩm cấp của hai đại tông môn tuy rằng kém một phẩm, nhưng ở cấp độ Linh Khê Cảnh này, Huyền Môn mạnh hơn một chút, Cửu Tinh Tông vốn cũng không phải là đối thủ. Trước đó Lục Diệp còn giết không ít tu sĩ Cửu Tinh tông, càng khiến cho ưu thế của Huyền Môn mở rộng.

Mấy ngày nay, Huyền Môn bên này không ngừng tích lũy ưu thế trong từng trận chiến quy mô nhỏ, cuối cùng nhất cử định càn khôn, đánh cho tu sĩ Cửu Tinh Tông rút về trong trụ sở.

Đến tận đây, hai đại tông môn chiến đấu đã kết thúc.

"Thế nào?"

Chờ Lục Diệp liên hệ xong, La Kích mới mở miệng hỏi.

Lục Diệp khẽ gật đầu, hai chân hơi dùng sức, Hổ Phách mãnh liệt vọt tới phía trước, cấp tốc bức bách La Kích.

"Ngươi…" La Kích kinh hãi, quả thực không hiểu rõ Lục Diệp đang nghĩ gì.Chiến đấu giữa hai đại tông môn đã kết thúc, bọn họ tiếp tục chém giết ở chỗ này cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, cho nên y không biết vì sao Lục Diệp còn muốn xông tới.

Nhưng giờ phút này đã không có thời gian xoắn xuýt những thứ này, mắt thấy con hổ lớn kia chở Lục Diệp nhanh chóng tới gần, La Kích chỉ có thể thúc giục Băng Lăng Thuật ứng đối.

Lục Diệp nghiêng đầu, tránh đi mũi băng đang đánh tới, nhảy ra khỏi lưng hổ, trường đao đánh xuống, hiếm thấy lộ ra một nụ cười gằn: "Khi nào khai chiến ngươi định đoạt, khi nào kết thúc, ta định đoạt!"

La Kích bỗng nhiên chạy tới tìm hắn quyết đấu sinh tử, liên tục chiến ba ngày, đánh hắn một đầu căm tức, hơn nữa tiêu hao cũng rất lớn, vài ngày trước hắn vốn còn tích lũy không ít linh đan, nhưng mấy ngày nay tiêu hao chỉ còn lại có chừng ba mươi hạt.

Trong ba ngày này, hắn ngay cả tu hành cũng không được, lãng phí rất nhiều thời gian, loại tổn thất này cũng không phải một câu "Ngươi thắng" là có thể bù đắp.

Trong lòng cỗ ác khí này không ra, hắn như thế nào thả La Kích rời đi?

Ba ngày giao thủ, bọn hắn đã sớm quen thuộc với thủ đoạn của đối phương, vốn dĩ La Kích không đến mức bị Lục Diệp dễ dàng tiếp cận như thế, nhưng hắn không nghĩ tới Lục Diệp sẽ cố chấp như vậy, nhất thời không để ý tới, muốn thối lui đã không còn kịp nữa.

Lúc trường đao bổ xuống, La Kích đã vỗ một tấm Kim Thân phù lên người, trường đao gia trì linh văn sắc bén chém vào tầng kim quang kia, không thể hoàn toàn phá vỡ.

Ngược lại một đại ấn bỗng nhiên xuất hiện, hóa thành kích thước mặt bàn, ấn xuống Lục Diệp.

Lục Diệp bứt ra nhanh chóng thối lui, ngay tại chỗ lập tức xuất hiện một cái hố to, mặt đất rung động lắc lư. Chờ đến khi hắn đứng vững, La Kích đã kéo dài khoảng cách mười trượng với hắn, thậm chí còn bức lui Hổ Phách và Y Y liên thủ đánh lén…

La Kích không dám thúc giục đại ấn lần thứ hai, bởi vì tiêu hao quá lớn.

Nhân cơ hội này, Lục Diệp đạp mạnh chân, phóng về phía La Kích, thân hình lắc lư tránh né băng trùy công kích, trên người ngẫu nhiên hiện lên ánh sáng ngự thủ linh văn.

Có thể thắng!

Chỉ cần lại có mấy lần chiến đấu, hắn có thể giết La Kích này.

Tuy nói tốc độ khôi phục của La Kích cơ bản ngang hàng với mình, thậm chí còn mạnh hơn mình một bậc, nhưng mấy ngày nay La Kích đã nuốt quá nhiều linh đan…

Một tu sĩ trong khoảng thời gian ngắn nuốt lượng lớn linh đan, hậu quả duy nhất chính là linh lực trở nên tối nghĩa không rõ, nhất là đối với pháp tu như La Kích mà nói, linh lực bản thân không đủ tinh thuần là rất trí mạng, uy năng thuật pháp hắn thi triển ra sẽ nhỏ đi, thời gian thi thuật sẽ dài hơn…

Lục Diệp đã nhận ra rõ ràng điểm này, đây mới là nguyên nhân hắn kiên trì tiếp tục chiến đấu!

Hắn không cần giết La Kích, chỉ cần buộc hắn không ngừng tiêu hao linh lực, phục dụng linh đan bổ sung, La Kích sẽ càng ngày càng yếu, luôn có một lần, hắn có thể chém chết gia hỏa này.