- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh
- Chương 102 : Theo tiếng động mà đến
Chương 102 : Theo tiếng động mà đến
Lão tu sĩ Thiên Cơ thương minh kia nói, tiểu Chung linh khí này là hàng ngũ Linh khí đứng đầu trong hàng ngũ hạ phẩm, có thể thấy được phẩm chất bất phàm.
Lục Diệp không rõ phẩm chất của Linh khí này phải phân chia như thế nào, nhưng so sánh một chút liền có thể phát hiện, cấm chế bên trong Linh khí chuông nhỏ này không chỉ có một đạo.
Trường đao trong tay hắn cũng miễn cưỡng xem như là Linh khí, nhưng chỉ có một đạo cấm chế mà thôi. Dường như tác dụng của cấm chế kia có thể gia cố thân đao, khiến trường đao tranh đấu với địch không dễ hao tổn.
Thật ra đạo cấm chế trong trường đao kia là một đạo linh văn, cây đao này ở thời điểm rèn đã bị người dùng một loại thủ pháp thần diệu, đem linh văn kia lạc ấn ở trong thân đao.
Lúc Lục Diệp đối địch, chỉ cần thúc giục linh lực rót vào trường đao là có thể khiến đạo linh văn này phát huy tác dụng, không cần hắn hao tâm tổn trí tạo dựng.
Nguyên lý này có chút tương tự với việc hắn dùng Phong Duệ Linh văn gia trì trường đao. Khác biệt ở chỗ, Phong Duệ chỉ là tạm thời gia trì, mà Linh văn gia cố thân đao vẫn luôn tồn tại, chỉ cần hao phí linh lực của Lục Diệp là có thể kích hoạt.
Linh văn bên trong tiểu chung linh khí không chỉ có một đạo, Lục Diệp đắm chìm vào trong đó có thể cảm nhận được điểm này. Từng đạo linh văn kia được một loại thủ đoạn thần kỳ tổ hợp lại với nhau, tạo thành cấm chế.
Theo Lục Diệp hiểu, Linh văn là cơ sở để hình thành cấm chế, mỗi một đạo Linh văn đều có thể nhìn thành một đạo cấm chế, nhưng giữa những Linh văn khác nhau dường như sẽ có một số phương thức tổ hợp thần kỳ, từ đó phát huy ra tác dụng chặt chẽ hơn…
Trước mắt thời gian hắn tiếp xúc tu hành ngắn ngủi, đoạt được Linh văn cũng đều là từ trong Thiên Phú thụ lấy được, cho nên hiểu biết đối với những thứ này cũng không toàn diện, không biết mình lý giải có chính xác hay không.
Mấy thứ này chỉ có thể chậm rãi nghiên cứu sau này, dù sao hắn hiện tại chỉ cần chậm rãi dùng linh lực bản thân tiến vào cấm chế trong chuông nhỏ, ôn dưỡng nó đồng thời xóa đi dấu vết chủ nhân đời trước lưu lại, đến lúc đó linh khí này liền có thể để hắn sử dụng.
Ban ngày tìm kiếm bóng dáng Hổ Phách và Y Y, đến ban đêm liền nghiêm túc tu hành.
Thời gian nhoáng một cái, bảy tám ngày trôi qua, Lục Diệp vẫn không có manh mối.
Theo hắn nghĩ, trước đó Hổ Phách đuổi tới thác nước, hẳn là Y Y đã phân phó, nếu như thế, bọn họ khẳng định biết mình đã nhảy xuống.
Nếu như bọn họ còn muốn tìm mình, vậy tất nhiên là phải theo phương hướng dòng sông đi tìm.
Nhưng Hổ Phách bị thương rất nặng, rất có khả năng sẽ trốn ở nơi nào đó khôi phục thương thế.
Chỉ là mấy ngày nay Lục Diệp đều tìm kiếm khắp phạm vi trăm dặm xung quanh đây một lượt, cũng không phát hiện ra bất kỳ manh mối có giá trị nào.Trong lúc nhất thời, hắn cũng không biết nên đi nơi nào tìm kiếm.
Lại hai ngày trôi qua, vẫn không thu hoạch được gì.
Trong lòng Lục Diệp rất phiền muộn, tuy thời gian đồng hành với Y Y và Hổ Phách không tính là quá dài, nhưng hai người vẫn luôn ở chung rất vui vẻ, nhất là khi cưỡi Hổ Phách đi đường đã giúp hắn tiết kiệm rất nhiều tinh lực, thậm chí hắn còn có thể vừa đi đường vừa tu hành, có trợ giúp rất lớn với hắn.
Nếu như lúc bị Đổng thúc Dạ đuổi giết không có Hổ Phách, y đã sớm bị đuổi kịp, nói là Hổ Phách cứu y một mạng cũng không quá đáng.
Cho nên vô luận như thế nào, hắn đều muốn tìm được hai đồng bạn này.
Chuyến đi này vừa là xuất phát cùng một chỗ, vậy thì nên kết thúc cùng nhau, Lục Diệp không muốn bỏ lại đồng bạn có thể dùng tính mạng để phó thác.
Dưới bóng đêm, Lục Diệp cầm đao chém chém, đổ mồ hôi như mưa, đồng thời suy tư xem ngày mai nên đi phương hướng nào tìm kiếm, trong tay hắn có mười phần bản đồ, cho nên đã tìm ở đâu, nơi nào không tìm đều biết rõ ràng.
Ngay khi hắn đang quy hoạch, một tiếng thú rống truyền đến từ chỗ sâu trong rừng rậm, động tác vung đao của Lục Diệp đột nhiên dừng lại, nghiêng tai lắng nghe…
Một lát sau, lại một tiếng thú rống truyền đến, âm thanh kia lại quen tai như thế.
Là Hổ Phách!
Lục Diệp vội vàng thu đao lại, chạy nhanh theo phương hướng phát ra âm thanh, một đường kinh sợ bởi vô số chim chóc đang bay lượn.
Tiếng hổ gầm càng ngày càng thường xuyên, dường như Hổ Phách đang tranh đấu với địch nhân nào đó, theo khoảng cách không ngừng tiếp cận, Lục Diệp mơ hồ cảm giác được bên kia có linh lực chấn động truyền đến.
Tranh đấu với Hổ Phách là tu sĩ!
Trong lòng Lục Diệp trầm xuống, hắn có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Mặc dù thực lực của Hổ Phách không được tốt lắm, nhưng có Y Y ở một bên giúp đỡ, tu sĩ cấp thấp căn bản không dám vuốt râu hổ của nó.Trước đó khi ở Thanh Vân sơn, Lục Diệp đã tận mắt nhìn thấy Y Y và Hổ Phách phối hợp như thế nào, đe dọa những tu sĩ cấp thấp kia.
Đối với tu sĩ cấp thấp mà nói, một yêu thú có thể nói tiếng người căn bản không phải bọn họ có thể trêu chọc.
Nhưng trước mắt lại có tu sĩ đang công kích Hổ Phách, chẳng lẽ tu vi của đối phương rất cao?
Nghĩ đến điểm này, tâm tình Lục Diệp càng thêm cấp bách, nếu không phải trong tay hắn đã không có Phong Hành Linh Phù, hắn đã lập tức lấy ra một tấm để vỗ vào đùi.
Đi được nửa đường, tiếng hổ gầm bỗng nhiên ngừng lại, vị trí tranh đấu cũng không có động tĩnh, điều này khiến Lục Diệp nóng lòng như lửa đốt, không biết tình huống bên kia rốt cuộc như thế nào.
Lục Diệp bay qua một ngọn núi, dừng lại, cố gắng ổn định tiếng thở dốc của mình, ngay sau đó lại lấy từ trong túi trữ vật ra một tấm Liễm Tức phù đập lên trên người.
Chỉ một thoáng, tất cả khí tức của hắn đều bị che lấp.
Trước kia hắn chưa từng dùng Liễm Tức Phù, không biết bùa này có thể kéo dài bao lâu, nhưng đoán chừng thời gian kéo dài cũng sẽ không quá lâu.
Cho nên sau khi thu liễm khí tức, hắn lập tức hành động, lặng yên không một tiếng động đi về phía trước.
Một lát sau, bên cạnh chiến trường hỗn độn, Lục Diệp lặng lẽ hiện thân dưới bóng đêm.
Liếc mắt nhìn lại, hắn liền thấy được hổ phách toàn thân trắng như tuyết.
Dưới ánh trăng, Hổ Phách như say rượu, thân thể cường tráng không ngừng lắc đầu, cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ uy hiếp, nhưng giọng nói có chút không thích hợp, như thể có thứ gì đó kẹp cổ nó, khiến nó khàn giọng gầm nhẹ.
Quả thật có thứ gì đó mắc trên cổ nó, đó là một thứ giống như vòng cổ, nổi lên linh quang nhàn nhạt, lại là một món linh khí.
Lục Diệp hơi nheo mắt lại, sau đó nhanh chóng quan sát bốn phía.
Có tất cả năm tu sĩ, bốn nam một nữ, cách nhau mười trượng, vây quanh Hổ Phách vào giữa.
Lục Diệp lặng lẽ thúc giục linh lực rót vào hai tròng mắt, nhìn linh quang của năm người kia.
Rất nhanh đã đoán được tu vi của năm người này.
Một người ngũ tầng cảnh, một người tứ tầng cảnh, ba người tam tầng cảnh! Trong đó nữ tử kia chính là Tứ Trọng Cảnh, giờ phút này một tay đang bấm niệm pháp quyết, một thân linh lực phun trào.
Tu sĩ Ngũ tầng cảnh là một thanh niên mặc áo đen, bỗng nhiên mở miệng nói: "Ngự Thú Quyển thả lỏng một chút, đừng siết chết nó, chết rồi cũng vô dụng."
"Biết rồi!" Nữ tử lên tiếng, pháp quyết trong tay biến đổi, vòng cổ đeo trên cổ hổ phách lập tức nổi lên linh quang, nới lỏng một ít.
Tiếng thở dốc từng ngụm từng ngụm truyền đến, Hổ Phách nhảy lên, đánh về phía Tam tầng cảnh gần nó nhất, nhưng mới đến giữa không trung, vòng cổ trên cổ lại phát ra linh quang, Hổ Phách giống như mất khống chế rơi xuống đất, Ngự Thú Quyển rõ ràng có áp chế rất mạnh đối với Hổ Phách.
"Thực lực của nghiệt súc này không ra sao, tính khí cũng không nhỏ." Tam tầng cảnh thấy thế cười khẽ một tiếng.
Nữ tử hừ nói: "Thực lực không được tốt lắm, ba người các ngươi còn không phải bị dọa đến ngoan ngoãn dâng túi trữ vật lên sao?"
Tên tam tầng cảnh lúc trước nói chuyện xấu hổ nói: "Vu sư tỷ đừng giễu cợt chúng ta, ai biết một con yêu thú như vậy lại còn có một trành linh xen lẫn, hai người này phối hợp lại rất dọa người!"
Một Tam tầng cảnh khác mạnh mẽ gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, lúc ấy Hùng sư đệ thiếu chút nữa bị dọa đến đái ra quần."
"Đánh rắm!" Một cảnh giới tam tầng cảnh cuối cùng miệng phun hương thơm, "Ta thì không có."
Vu sư tỷ cười khẽ: "Vẫn là Chu sư huynh tuệ nhãn như đuốc, sau khi nghe nói việc này liền ý thức được không đúng, bằng không chỉ sợ thật bỏ lỡ dị thú như vậy, thực lực nhỏ yếu như vậy liền có trành linh xen lẫn, nếu hảo hảo nuôi dưỡng, cũng không biết có thể trưởng thành tới trình độ nào."
