- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh [VIP]
- Chương 243 : Dụ rắn ra khỏi hang
Chương 243 : Dụ rắn ra khỏi hang
Căn cứ theo tin tức huynh muội Hách Nhân cung cấp, loại yếu địa như mạch khoáng Kình Thiên tông này, khẳng định có tu sĩ Cửu tầng cảnh trông coi, hơn nữa số lượng không chỉ một, ước chừng có ba bốn cái, bởi vì phạm vi mạch khoáng tương đối lớn, một tên Cửu tầng cảnh trông coi không hết.
Mà một khi hắn bại lộ hành tung ở bên kia, tất nhiên sẽ dẫn tới truy sát.
Bây giờ xem ra, tình huống cũng không khác lắm so với dự tính lúc trước, Hách Nhân dẫn hai tên Cửu tầng cảnh tới từ bên kia.
Hiện tại muốn làm liền rất đơn giản, nghĩ biện pháp làm thịt hai tu sĩ Kình Thiên tông này!
Trong bầu trời đêm, hai bóng người đang truy kích kia cực kỳ rõ ràng, không ngừng tới gần vị trí của Lục Diệp.
Hai người này còn đang ở ngoài ba dặm, Hách Nhân đã vọt tới trước mặt Lục Diệp, khiến cho Lục Diệp không khỏi cảm khái, rốt cuộc đây là một quỷ tu, chạy đúng là nhanh!
Hai tên Cửu tầng cảnh ngự khí phi hành thế mà cũng không đuổi kịp hắn.
Nhưng giờ phút này, cổ Hách Nhân đang bám lên một số đường vân quỷ dị mà Lục Diệp từng thấy ở chỗ Lam Vũ Điệp, có lẽ tốc độ nhanh cũng là do hắn thúc giục một số bí thuật.
Sắc mặt của hắn có chút tái nhợt, đầy bụi đất.
Lục Diệp khẽ gật đầu với lão, Hách Nhân đi đến vị trí đã hẹn trước, thân hình bỗng nhiên biến mất không thấy gì nữa.
Chân trước hắn vừa mới đi, hai đạo thân ảnh ngự sử phi hành linh khí đã giết tới cách Lục Diệp không xa, một đạo lưu quang đánh thẳng tới hắn, là quang mang ngự khí.
Lục Diệp ngước mắt nhìn lên, cảm giác uy lực ngự khí của gia hỏa này còn không bằng chính mình, hơn nữa linh quang bên ngoài thân không tính là sáng ngời, hiển nhiên hắn đã phục dụng không ít linh đan. Chín tầng cảnh này còn kém hơn Nguyên Quảng không ít.
"Không phải là tên quỷ tu kia!" Pháp tu chưa ra tay bỗng nhiên mở miệng.
Lưu quang ngự khí hơi lệch đi một chút, nó sượt qua gương mặt Lục Diệp, mang theo kình phong làm da mặt hắn đau nhức.Từ đầu đến cuối, Lục Diệp không hề nhúc nhích, dường như hắn đã bị dọa choáng váng.
Trên thực tế, Lục Diệp có lòng tin có thể tránh thoát một kích này, cho nên mới không có động tác dư thừa.
Người ra tay với Lục Diệp hẳn là một binh tu, bởi vì dưới chân giẫm lên một thanh đao.
Các tu sĩ ngự khí phi hành, có thể lựa chọn linh khí chuyên môn phi hành, cũng có thể lựa chọn linh khí mình giết địch, hai bên là có chỗ khác nhau.
Linh khí phi hành chuyên dùng để phi hành không thể nghi ngờ là càng thoải mái hơn, bởi vì không gian lớn hơn, tốc độ phi hành cũng nhanh hơn, nhưng tương đối, tiêu hao sẽ càng nhiều hơn.
Như binh tu trước mắt này mượn linh khí mình giết địch để phi hành cũng có thể, bất quá thể nghiệm sẽ không tốt như trước, hơn ở tiết kiệm linh lực.
Hơn nữa, có chút Linh khí dùng để giết địch không quá thích hợp phi hành, đao kiếm các loại còn có thể, ngự kiếm phi hành, ngự đao phi hành tốt xấu coi như tiêu sái, nếu bản thân dùng Lang Nha bổng, vậy tư thế ngự khí phi hành quả thực có chút cay con mắt.
Lựa chọn Linh khí phi hành chuyên môn, hay là mượn nhờ Linh khí giết địch của bản thân, xét đến cùng thì bản thân vẫn phải xem mức độ giàu có của bản thân.
Cái này cùng một đạo lý với tu sĩ đến Thất tầng cảnh, lựa chọn như thế nào để giết địch ngự khí, có chút tu sĩ linh khí trong tay, có thể thiếp thân chém giết, cũng có thể trung trình ngự địch.
Các tu sĩ tu hành tiêu dùng rất lớn, ngày bình thường phục dụng linh đan, tu hành dùng linh thạch, đều là tiêu dùng.
Khi tu vi còn thấp còn cần mua chút linh phù phòng thân.
Khi đến Thất tầng cảnh, rất nhiều tu sĩ cần mua ngự khí.
Đến cảnh giới tầng tám, lại phải mua linh khí phi hành.
Đến Cửu tầng cảnh còn phải đi mua công pháp Thiên cấp…
Cho nên tu sĩ cấp độ Linh Khê cảnh này, đại đa số thời gian đều trôi qua rất khổ, rất khó tích trữ tài phú.
Giá cả của linh khí phi hành chuyên môn không thấp, kiểu gì cũng phải hai ba trăm khối linh thạch. Linh khí phi hành càng tốt, giá cả lại càng đắt, mấy ngàn mấy vạn khối linh thạch đều có.
Trước mắt Lục Diệp còn chưa tới trình độ ngự khí phi hành, nhưng vẫn có chút hiểu biết về mấy thứ này.
Cho nên vừa nhìn thấy binh tu ngự đao phi hành kia, liền biết người này là một kẻ nghèo, lập tức đối với hắn không có bao nhiêu hứng thú, loại người này cho dù giết hắn, trong túi trữ vật cũng không có bao nhiêu thứ tốt.
Ngược lại là pháp tu kia, dưới chân giẫm lên thuyền nhỏ dáng vẻ rất tinh xảo, khả năng đáng giá chút tiền.
Hai người đều lơ lửng giữa không trung, từ trên cao nhìn xuống "Lục Diệp bị dọa sợ ngây ngốc", tên binh tu kia trầm giọng nói: "Có thể nhìn thấy một quỷ tu Bát tầng cảnh không?"
Lục Diệp không nói, hiện tại hắn đang suy tính xem nên làm như thế nào để kéo đối phương xuống, nếu tên này bay ở giữa không trung, thì bẫy rập bố trí trước đó sẽ không phát huy được tác dụng.
Không nhận được câu trả lời, binh tu có chút không kiên nhẫn, lại hỏi một câu: "Ngươi là người ở phe nào?"
Vẫn không có câu trả lời.
"Vậy ngươi có thể chết rồi!" Binh tu hừ lạnh một tiếng, loại tu sĩ hỏi không ra trận doanh này, tất nhiên là địch đối phương, cho nên hắn quyết đoán chuẩn bị ra tay.
Nói như vậy, linh khí trong tay hơi run rẩy, sát khí phun trào.
Lục Diệp đưa tay móc ra một vật từ trong túi trữ vật của mình, ném xuống đất!
"Hả?" Tên binh tu kia nhìn mà hai mắt tỏa sáng, còn không đợi thứ kia rơi xuống đất đã bay nhào xuống, bởi vì thứ Lục Diệp ném ra lại là một kiện Linh khí phi hành.
Đối với một binh tu nghèo khó đến mức chỉ có thể ngự đao phi hành mà nói, một kiện linh khí phi hành không thể nghi ngờ có sức hấp dẫn rất lớn, nhất là một kiện linh khí bảy tầng cảnh ném ra ngoài, theo binh tu không thể nghi ngờ vật này chính là tiền mua mạng của đối phương.
Thứ đồ chơi này là của Nguyên Quảng, sau khi Lục Diệp giết gã, hắn mở túi trữ vật của gã ra, lập tức biến thành chiến lợi phẩm của mình, giờ phút này hắn vừa vặn dùng tới.
Binh tu lấy thế sét đánh không kịp bưng tai đem phi hành linh khí kia chộp vào trên tay, định nhãn nhìn lên, phát hiện thứ này hình như có chút quen mắt, mơ hồ đã gặp qua ở đâu đó.
Đương nhiên sẽ quen mắt, Nguyên Quảng và hắn đều là Cửu tầng cảnh, hơn nữa đều là tu sĩ Kình Thiên tông, nhất định là có giao tình. Trước kia hắn từng thấy linh khí phi hành của Nguyên Quảng, thậm chí còn từng cùng Nguyên Quảng ngồi qua linh khí phi hành này.
Còn không đợi hắn nghĩ rõ ràng, vị trí biến hóa vặn vẹo một trận, đột ngột xuất hiện một mảnh rừng loạn thạch, chờ sau khi rừng loạn thạch kia biến mất, binh tu cũng cùng biến mất không thấy.
Biến cố này khiến pháp tu kia giật nảy mình, càng dọa người hơn.
Phía dưới linh lực phun trào, hai đạo lưu quang lấy tốc độ cực nhanh lướt về phía hắn, mỗi một đạo lưu quang đều tràn đầy sát cơ, lúc giao thoa, hai đạo lưu quang phảng phất hóa thành một thanh kéo…
Pháp tu là một người cẩn thận, dù thực lực có cao hơn Lục Diệp thì vị trí huyền đình cũng ở hơn ba mươi trượng, chính là sợ Thất tầng cảnh bỗng nhiên bạo khởi ngự khí tấn công hắn, trước kia hắn đã từng chịu thiệt như vậy.
Cho nên sau một thoáng kinh hãi ngắn ngủi, tâm thái của pháp tu đã bình ổn lại, xưa nay cẩn thận vẫn luôn có hồi báo, quả nhiên ta vô cùng vững vàng.
Ba mươi trượng, đã vượt qua cực hạn của tu sĩ ngự khí tầng bảy, đối phương vô luận như thế nào cũng không có khả năng thương tổn được mình.
Hai tiếng bộp bộp nhẹ vang lên, phi hành linh khí dưới chân pháp tu bị chấn kích mãnh liệt, lập tức lung lay lắc lư.Lúc Lục Diệp ra tay, lão đã thúc giục linh lực chuẩn bị thi triển thuật pháp, nhưng biến cố này lại làm cho tâm thần của lão rối loạn, thuật pháp chuẩn bị thi triển cũng bị gián đoạn, lão vội vàng ổn định phi hành linh khí của mình.
Từ độ cao này ngã xuống dù cho ngã không chết người, cũng là nửa chết, thân thể nhỏ bé của hắn cũng không cường tráng như thể tu.
Trong đầu một mảnh bột nhão, ai nói với mình khoảng cách tu sĩ Thất tầng cảnh ngự khí sẽ không vượt qua ba mươi trượng? Đây đâu chỉ vượt qua ba mươi trượng, ba mươi lăm trượng đều có.
Khí tức nóng rực từ phía dưới đánh tới, Linh khí phi hành vừa ổn định lại vọt tới xung kích kịch liệt, so với vừa rồi còn mãnh liệt hơn, là Lục Diệp thi triển Hỏa Long Thuật!
Dưới bóng đêm, rồng lửa khổng lồ va chạm vào linh khí đang bay, trực tiếp đụng ngã linh khí kia.
Theo một tiếng thét kinh hãi, pháp tu từ giữa không trung rơi xuống. Hai đạo lưu quang quanh quẩn ở bên người hắn, xuyên qua trái phải, lại không thể đánh chết pháp tu kia, bởi vì bên ngoài thân đối phương đột nhiên xuất hiện lá chắn linh lực cực kỳ dày đặc.
Đây là pháp thuật bảo mệnh mà mỗi một pháp tu đều sẽ tu hành!
Thân thể dưới hai đạo lưu quang kia trùng kích lung lay trái phải, mặc dù bị trùng kích choáng đầu hoa mắt, nhưng bình chướng linh lực không phá, hắn sẽ không có nguy hiểm tính mạng.
Nhìn thấy một màn này, Lục Diệp càng cảm thấy mình phải nghĩ biện pháp tạo dựng linh văn trên Ngự Khí. Nếu không có linh văn sắc bén gia trì, uy năng ngự khí thực sự không đáng chú ý.
Bình chướng linh lực của pháp tu kia quả thật không tệ, nhưng nếu để cho Lục Diệp cầm đao chém, Bàn Sơn đao gia trì thêm vào chỉ cần ba đến năm đao là có thể chém vỡ, nếu như gia trì thêm hai đạo phong duệ, có lẽ chỉ cần một hai đao.
Nào giống như bây giờ, ánh sáng ngự khí đánh lên bức tường linh lực của Nhân gia, thanh thế kinh người, trên thực tế là đang gãi ngứa cho người ta.
Trong lòng hắn oán giận như vậy, nhưng thật ra tên pháp tu kia lại sợ hãi trong lòng, không đơn thuần là bởi vì hắn từ giữa không trung rơi xuống, mà chủ yếu hơn là hắn nhìn thấy một cái cảnh giới thứ bảy Ngự Khí lưỡng đạo, ở dưới công kích của đối phương ngự khí, một thân linh lực của mình giống như hồng thủy tiết ra cống, điên cuồng trôi qua!
Mượn nhờ ngự khí trùng kích, hắn ổn định thân hình, trong lúc vội vàng thi triển một cái ngự không thuật.
Thuật pháp này có thể khiến cho người ta trong thời gian ngắn trôi nổi trên không trung, trước kia Đổng thúc Dạ đã thi triển ngay trước mặt Lục Diệp, kết quả bị một kích của Lục Diệp làm cho ngây người.
Pháp tu bình thường không ngự khí giết địch, không phải là không cần thiết, bọn họ thi triển thuật pháp có thể đánh tới địch nhân ở khoảng cách rất xa, lúc ngự khí còn phải phân tán tâm thần, khoảng cách công kích cũng có hạn, cho nên đối với pháp tu mà nói, ngự khí chi đạo chính là gân gà.
Nhưng khi tu hành pháp tu đến Thất tầng cảnh, có thể tu hành một ít thuật pháp có uy lực lớn hơn, cũng giống như Lục Diệp tu hành Hỏa Long thuật, cho nên sau khi tu hành đến Thất tầng cảnh, thực lực cũng sẽ được tăng cường cực lớn.
Pháp tu cảnh tầng chín này sau khi thi triển Ngự Không thuật thở phào một hơi, tuy nói hắn bị một tên Thất Trọng Cảnh làm cho chật vật đến cực điểm, nhưng hiện tại hắn đã ổn định thế cục, kế tiếp chỉ cần thân hình cao lên, kéo dài khoảng cách, ngự khí phi hành một lần nữa, hắn liền có thể khống chế trận chiến đấu này!
Đến lúc đó, Thất tầng cảnh chính là một cái bia ngắm.
Bị một tên Thất tầng cảnh làm cho chật vật như vậy, quả thực là vô cùng nhục nhã, hắn quyết định dạy đối phương làm người cho thật tốt, hắn muốn cho đối phương biết, một tên tu vi Cửu tầng cảnh phẫn nộ có thể bộc phát ra Nộ Diễm kinh người như thế nào!
Linh lực phun trào, thân hình vọt lên trên, hắn lại giẫm lên linh khí phi hành của mình một lần nữa…
Cúi đầu nhìn lại, phía dưới lại không có bóng dáng Thất tầng cảnh kia.
Người đâu rồi? Vừa rồi hắn tâm hoảng ý loạn, cũng không có cố ý chú ý động tĩnh của đối phương, giờ phút này cũng không biết người đi đâu.
Có linh lực ba động bỗng nhiên từ trên đỉnh đầu truyền đến, pháp tu này ngẩng đầu nhìn lên, lập tức tê cả da đầu.
