- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh
- Chương 58 : Ngự Thủ
Chương 58 : Ngự Thủ
Sau khi Lục Diệp thu đao trọn vẹn hai canh giờ, hắn đi đến chỗ âm u, lấy túi nước ra, thoáng rửa ráy một phen, mặc quần áo vào rồi trở về dưới vách núi kia.
Hổ lớn đã ngủ say, ngáy khò khè rung trời, Y Y vẫn còn ngồi ở đó, có lẽ đang đợi hắn.
Nhưng khi nhìn thấy biểu lộ của Lục Diệp, nàng lại cảm thấy có chút kỳ quái, bởi vì lúc này dường như Lục Diệp đã hạ quyết định gian nan gì đó, một bộ thần sắc tuy ngàn vạn người ta vẫn hướng tới.
Nàng nhịn không được nghiêng đầu…
Lục Diệp rầu rĩ ngồi xếp bằng xuống, suy nghĩ một chút, sau đó dặn dò Y Y một tiếng: "Nếu lát nữa ta ngất đi, không cần quá để ý."
"Hả?" Vẻ mặt Y Y tràn đầy khó hiểu.
Lục Diệp không giải thích quá nhiều, nhắm mắt lại, đắm chìm trong tâm thần, lại một lần nữa "nhìn" thấy thiên phú thụ chiếm cứ trong Nguyên Linh khiếu của mình.
Trên tán cây khổng lồ, có ba chiếc lá đang cháy hừng hực, chiếc lá thứ tư đã tỏa ra ánh sáng, nhưng không hề bốc cháy.
Ở bên trong quặng mỏ Tà Nguyệt cốc, Thiên Phú thụ của hắn xuất hiện mảnh lá cây đầu tiên bốc cháy, gánh chịu một loại Linh văn gọi là sắc bén, nếu như không có Linh văn sắc bén kia, về sau hắn không có khả năng dễ dàng giết chết Chu Thành đang trọng thương như vậy, sẽ không một kiếm đâm xuyên Linh lực hộ thể của nam tử trắng nõn kia, càng không có cách nào làm trọng thương xà yêu, cuối cùng thủ thắng.
Có thể nói đạo linh văn này đã mang đến trợ giúp rất lớn cho Lục Diệp trong mấy lần thời khắc mấu chốt.
Trước mắt trên Thiên Phú thụ lại có hai mảnh lá cây bốc cháy lên, tâm tình hắn thấp thỏm, đồng thời cũng rất chờ mong mình sẽ đạt được dạng linh văn gì.
Lục Diệp chậm rãi tập trung lực chú ý, nhìn lại một mảnh lá cây đang cháy hừng hực trong đó.Tình cảnh lần trước, một mảnh lá cây nho nhỏ kia nhanh chóng phóng đại, trong chớp mắt đã tràn ngập tất cả tầm mắt và tư duy của hắn.
Cùng lúc đó, lượng lớn tin tức không chịu khống chế tràn vào trong đầu của hắn, Lục Diệp lại lần nữa sinh ra một loại cảm giác có người cầm búa hung hăng đập đầu hắn một cái.
Lần trước hắn trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Lần này mặc dù hắn cảm giác trời đất quay cuồng, đau đớn khó nhịn, nhưng cuối cùng không có té xỉu.
Lục Diệp tình nguyện tự mình ngất đi, bởi vì toàn bộ quá trình hắn lại sinh ra một loại cảm giác sống không bằng chết, giống như có người đẩy đầu óc của mình ra, cưỡng ép nhét vào bên trong một ít đồ vật mà bản thân hoàn toàn không biết, dùng sức trộn lẫn…
Hắn mở choàng mắt, trong cổ họng phát ra tiếng gầm nhẹ, hai tròng mắt một mảnh huyết hồng.
Y Y vẫn luôn chú ý đến hắn bị dọa cho giật mình, ngay cả hổ lớn đang ngủ say cũng bị bừng tỉnh, rít gào một tiếng, cảnh giác bốn phía, tưởng lầm bị đánh lén.
Một lúc lâu sau, Lục Diệp mới dần dần bình phục lại, trong tầm mắt hắn chỉ còn một mảnh huyết hồng, toàn thân đều bị mồ hôi làm ướt nhẹp. Lúc này Y Y và hổ lớn đang kinh hoảng đứng ở một bên, không biết làm sao.
Trên thực tế, bộ dáng của Lục Diệp lúc này cực kỳ dữ tợn, hai mắt đỏ như máu thì cũng thôi đi, huyệt Thái Dương hai bên còn nổi gân xanh, tựa như đang phải chịu đựng tra tấn cực lớn.
Lục Diệp nặng nề thở dốc một lát, sau đó mới khôi phục lại một chút, hắn nói với Đại Hổ và Y Y một tiếng với vẻ căng thẳng: "Không sao rồi."
Một lần nữa nhắm mắt lại.
Thống khổ đã qua, là thời điểm tiếp thu thành quả thắng lợi.
Y Y và hổ lớn liếc nhìn nhau, đều không hiểu vì sao, nhưng dường như việc này có liên quan đến việc tu hành của Lục Diệp, hắn không nói, Y Y cũng không tiện hỏi, chỉ có thể canh giữ ở một bên với hổ lớn.
Lúc này, Lục Diệp đang điều tra đặc tính của đạo linh văn thứ hai kia.
Ngự Thủ!
Đây cũng là tên của đạo linh văn thứ hai, chỉ nhìn từ trên danh tự, đây là một đạo linh văn dùng để phòng hộ.
Trước đó Lục Diệp cũng có chút suy đoán, đạo linh văn thứ nhất là công kích bên cạnh, có lẽ đạo linh văn thứ hai sẽ là phòng ngự bên cạnh, hiện tại xem ra quả là thế.
Hắn mở to mắt, chuẩn bị một chút, trên bàn tay bỗng nhiên lóe lên một tầng linh quang mắt thường có thể thấy được, linh quang kia hóa thành một tấm thuẫn hình tam giác, phía trên tấm thuẫn khắc đồ án phức tạp.
"Đây là… Linh văn?" Y Y vẫn luôn yên lặng chú ý Lục Diệp bị kinh đến, tuy nàng thiếu rất nhiều ký ức, nhưng vẫn nhớ rõ một ít thường thức tu hành giới, hơn nữa còn hiểu nhiều hơn Lục Diệp. Cho nên vừa thấy Lục Diệp dùng linh lực của bản thân tạo dựng ra một đạo linh văn, quả thực có chút không thể tưởng tượng nổi.
Phải biết rằng, tu sĩ cấp thấp như Lục Diệp bình thường đều lấy việc tăng cao tu vi của mình làm chủ, ngay cả thuật pháp cũng không có thời gian nghiên cứu học tập, chớ đừng nói chi là linh văn phức tạp, đương nhiên, một số pháp thuật cũng có thể coi như là linh văn cụ thể hóa.
Thậm chí có thể nói, Lục Diệp thúc giục linh văn bây giờ, cũng có thể xem là một đạo thuật pháp phòng ngự.
Thuật pháp cùng linh văn là cùng một nhịp thở, nhiều khi có tính chung, rồi lại không hoàn toàn giống nhau, dăm ba câu khó có thể giải thích.
Nhưng dù thế nào, tu sĩ cấp thấp có thể tạo dựng linh văn vẫn khiến người khó tin.
Y Y càng thêm chắc chắn, sợ rằng Lục Diệp là đệ tử của đại tông môn đứng đầu nào đó, hơn nữa thân phận của hắn ở trong tông môn kia tuyệt nhiên không thấp, nói không chừng là con riêng của chưởng giáo tông môn nào đó, bởi vì một ít nguyên nhân bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể một mình đi ra ngoài lịch lãm…
Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, nàng đã tưởng tượng ra một bộ thoại bản tràn ngập ân oán tình cừu.
Lục Diệp lại không để ý đến ánh mắt của Y Y, lúc này hắn đang cảm nhận mức độ kiên cố của ngự thú. Nếu chỉ đơn thuần nhìn từ lực phòng ngự, năng lực phòng hộ của ngự thú muốn bạo nổ linh lực hộ thể của mình, so sánh hai bên ít nhất cũng chênh lệch mấy lần lực phòng hộ.
Điều này có nghĩa là sau này hắn gặp phải công kích gì đó, có thủ đoạn phòng ngự tốt hơn.
Nhưng lực phòng hộ lại xuất chúng, tiêu hao cũng không thấp, linh văn ngự thủ lớn chừng bàn tay này đã tiêu hao trọn vẹn lượng linh lực dự trữ trong linh khiếu của Lục Diệp.
So với sự sắc bén thì tiêu hao còn lớn hơn.
Nói cách khác, nếu như liên tục thúc giục Linh văn như vậy hai mươi lần, Lục Diệp sẽ hao hết linh lực.
Hơn nữa nếu phạm vi phòng hộ mở rộng, tiêu hao còn có thể gia tăng, trước mắt Lục Diệp chỉ thúc giục một cái ngự thủ linh văn lớn chừng bàn tay, không có nghĩa là ngự thủ linh văn chỉ lớn như vậy, nếu như hắn nguyện ý, hoàn toàn có thể thúc giục lớn hơn nữa.
Nói tóm lại, đây là linh văn không tệ, tuy hắn có loại vật như Kim Thân phù này, nhưng linh phù luôn có thời điểm hao hết, nhưng linh văn ngự thủ này lại là năng lực của bản thân hắn.
Hơn nữa so sánh mà nói, thúc giục ngự thủ chỉ trong một ý niệm, nhưng kích phát linh phù lại tương đối phiền toái. Đầu tiên hắn muốn lấy linh phù từ trong túi trữ vật ra, rót vào linh lực, trong lúc chiến đấu kịch liệt, thường thường sẽ không có công phu để Lục Diệp làm những chuyện này.
Nếu như trước khi gặp được nam tử trắng nõn hắn có một đạo linh văn như vậy, vậy hắn hoàn toàn có thể chống đỡ công kích của đối phương chính diện đánh chết tên kia.
Mặc dù một đạo linh văn không thể làm cho tu vi của Lục Diệp tăng lên, nhưng sức chiến đấu lại gia tăng trên phạm vi lớn.
Còn có một đạo…
Lục Diệp nghĩ tới cảm thụ trước đó, có chút không rét mà run, hắn không định đi điều tra một đạo linh văn khác, ít nhất là hai ngày này không được.
Hiện tại đầu óc hắn như một đống bột nhão, lại đi điều tra linh văn kia, làm không tốt sẽ chết người.
Cho nên phải nghỉ ngơi mấy ngày rồi nói.
Lục Diệp lấy ra một viên Uẩn Linh đan ăn vào, chuẩn bị dò xét vấn đề khiến hắn nghi ngờ từ trước tới nay.Nói không chừng, hắn cắn thuốc tu hành mà không có tai hoạ ngầm, có phải có liên quan tới Thiên Phú thụ hay không?
Tĩnh tâm cảm thụ, hắn rất nhanh "nhìn" thấy Thiên Phú thụ ẩn thân trong Nguyên Linh khiếu.
