- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh
- Chương 60: Tụ linh
Chương 60: Tụ linh
Lúc ban ngày, Lục Diệp đã tu hành đến tràn đầy khiếu thứ hai mươi mốt, chỉ cần phá vỡ chướng ngại thứ hai mươi hai khiếu, vậy thì khoảng cách tới Linh Khê tam tầng cảnh lại gần thêm một bước.
Hắn không phục dụng Phá Chướng quả, mặc dù thứ kia có hiệu quả bài trừ bích chướng linh khiếu.
Theo Lục Diệp đoán, Phá Chướng quả thứ này hẳn là rất quý giá, lần trước phục dụng là vì vội vã tấn thăng Linh Khê nhất tầng cảnh, bây giờ có đủ nhiều Uẩn Linh đan, chỉ cần tiêu tốn thêm một chút thời gian là có thể đạt thành mục tiêu giống nhau, đương nhiên Lục Diệp sẽ không lãng phí.
Hắn muốn giữ lại hai quả linh quả này, đợi đến thời điểm thích hợp lại phục dụng, như vậy mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất.
Bây giờ linh lực trong cơ thể hắn so với lúc ban đầu đã không thể so sánh, như vậy càng khiến hắn trùng kích bích chướng linh khiếu trở nên nhẹ nhõm hơn.
Trước sau bất quá một canh giờ, bích chướng hai mươi hai khiếu bị phá vỡ, linh lực Côn Bằng chảy vào trong đó.
Lục Diệp lại tu hành một trận, sau khi hắn hoàn toàn tiêu hóa đan lực mới dừng lại.
Đã ba ngày kể từ khi Lục Diệp kiểm tra lá cây Linh Văn của Thiên Phú thụ, hắn đã chuẩn bị tối nay kiểm tra lá cây thứ ba đang cháy, xem bên trên chứa đựng loại linh văn gì.
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý xong, nhưng khi hắn chuẩn bị làm như vậy, vẫn còn có chút rụt rè, chủ yếu là loại trải nghiệm này quá không tốt đẹp.
Nhưng loại chuyện này sớm muộn gì cũng phải trải qua, đau dài không bằng đau ngắn, Lục Diệp vừa nảy sinh ngoan độc, vừa tập trung tinh thần… "Nhìn" Thiên Phú thụ bên trong Nguyên Linh khiếu.
Lá cây đang bốc cháy nhanh chóng phóng đại, trong nháy mắt những đường vân phức tạp trên lá cây kia đã che đậy tầm mắt và tư duy của Lục Diệp, loại cảm giác bị người hung hăng đập một búa kia lại tới.
Đầu óc bị đẩy ra, lượng lớn tin tức không hiểu tràn vào trong đó, sau đó bị dùng sức quấy nhiễu…
Thật lâu sau, Lục Diệp mới thở dốc mở to mắt, Đại Hổ bên cạnh ngẩng đầu lên, Y Y đứng ở bên giường, lo lắng nhìn hắn.
Cũng may ba ngày trước đã từng trải qua một lần như vậy, Y Y cũng coi như không cảm thấy kinh ngạc.
Lục Diệp đắm chìm trong tâm thần, xem xét tin tức nhiều hơn trong đầu mình.
Tụ linh!
Đây là tên của linh văn được khắc trên phiến lá cây thứ ba.
Đạo linh văn thứ nhất là công kích, đạo thứ hai là phòng ngự, đạo thứ ba là phụ trợ sao?
Chỉ nghe tên tác dụng của đạo linh văn này là có thể nhìn rõ ràng, nó được dùng để tụ lại linh khí.Lục Diệp thúc giục linh lực, tạo dựng đạo linh văn này ở trên lòng bàn tay, khi đồ án linh văn phức tạp rườm rà xuất hiện, thiên địa linh khí trong phòng hội tụ đến lòng bàn tay, tiếp theo dẫn động thiên địa linh khí bên ngoài tràn vào.
Lục Diệp đợi trong chốc lát, phát hiện hình như thiên địa linh khí trong phòng không có biến hóa quá lớn, có thể là do đạo linh văn do hắn tạo dựng này không đủ lớn, thời gian duy trì không đủ dài.
Nếu như tạo dựng ra một đạo có thể bao trùm cả gian phòng, thậm chí linh văn của toàn bộ Thương Minh, hiệu quả tụ lại thiên địa linh khí hẳn là sẽ rất xuất chúng.
Nhưng không nói đến linh lực của hắn có thể chống đỡ được linh văn khổng lồ như vậy hay không, cho dù thật sự làm như vậy cũng không có chút ý nghĩa nào.
Thân thể của hắn không thể phun ra nuốt vào linh khí được, cho nên linh khí bên ngoài có nồng đậm thế nào đi nữa cũng không có tác dụng lớn với hắn.
Rác rưởi!
Lục Diệp oán thầm một tiếng, có chút thất vọng.
Vô luận Phong Duệ hay Ngự Thủ, đều có thể cung cấp trợ giúp rất lớn cho hắn trong chiến đấu, đối với đạo linh văn thứ ba này, hắn rất chờ mong, nhưng kết quả lại là một đạo linh văn không có tác dụng gì như vậy.
Nhưng mà hai đạo linh văn Phong Duệ và Ngự Thủ thì tiêu hao rất ít, một đạo linh văn có cùng số lượng, tụ linh tiêu hao chỉ có một thành Ngự Thủ, hơn nữa, dường như có thể duy trì trong thời gian dài.
Dù là Phong Duệ hay Ngự Thủ đều có thời gian duy trì rất ngắn, cho nên nếu Lục Diệp muốn vận dụng chúng nó trong chiến đấu thì phải nắm chắc thời cơ, duy trì thời gian dài cũng được, nhưng linh lực tiêu hao sẽ tăng lên.
Nhưng Tụ Linh lại khác, khi nó tụ tập thiên địa linh khí, đồng thời cũng đang bổ sung cho bản thân, cho nên một khi nó được xây dựng xong, trừ phi Lục Diệp chủ động tản đi, nếu không nó sẽ một mực tiếp tục kéo dài.
Nghĩ như vậy, thứ này cũng không phải hoàn toàn vô dụng, nếu tạo dựng Tụ Linh Linh Văn đủ lớn ở trụ sở tông môn nào đó, vậy thiên địa linh khí trong trụ sở sẽ càng ngày càng nồng đậm.
Y Y ở bên cạnh có chút khiếp sợ nhìn một màn này.
Vào một đêm của ba ngày trước, nàng tận mắt nhìn thấy Lục Diệp tiện tay tạo dựng ra một đạo Linh văn không hiểu, tối nay lại gặp được, hơn nữa hai đạo Linh văn này còn hoàn toàn khác biệt.
Ba ngày trước, linh văn có tác dụng gì Y Y không rõ lắm, nhưng lúc này đây linh văn rõ ràng có công dụng tụ lại thiên địa linh khí.
Tên này đến cùng là người nào, tu vi không cao, nhưng nghiên cứu linh văn lại thấu triệt như thế, phải biết rằng đây chính là tiêu phí lượng lớn thời gian cùng tinh lực đấy.
Như thế xem ra, hắn quả thật là có quan hệ với đại nhân vật của đại tông môn nào…
Không thể không nói, Y Y càng nghĩ càng lệch, nàng cũng thông minh, có chút chuyện không nên hỏi lại coi như không thấy, Lục Diệp cảm thấy rất vui mừng, nếu không hắn đã suy nghĩ xem có nên tiếp tục hợp tác với nhau hay không.
Bên kia Lục Diệp đã tản đi Tụ Linh Linh văn, sau đó cởi áo ra, lấy trường đao ra chém vào, hổ lớn không thể không vùi ở trong góc, tránh cho bị ngộ thương…
Một đao, một đao, Lục Diệp nghiêm túc bổ chém.
Một đêm trôi qua, lúc bình minh, Lục Diệp đi từ tầng ba tới đại điện tầng một, tìm một quản sự Thương Minh, làm hai khối giao dịch Nguyên Từ Khoáng.
Trên tay hắn còn có mười bốn khối Nguyên Từ khoáng, đều là khối tương đối lớn, khối lớn nhất cũng đủ lớn chừng chậu rửa mặt. Hắn không có giao dịch quá nhiều, miễn cho lại gặp được người như Liễu Như Nhân.
Dù sao một đường này đi tới, sẽ gặp được rất nhiều phân minh của Thiên Cơ thương minh, khoáng thạch trong tay rải rác ra, có thể hạ thấp một ít phiêu lưu.
Trước khi rời khỏi Thanh Vân phường thị, nếu không phải vội vã muốn mua mười phần đồ, hắn cũng sẽ không mạo hiểm bán ra hơn mười khối quặng Nguyên Từ, như vậy thực sự rất dễ bị người ta để mắt tới.
Hai khối Nguyên Từ khoáng, được một trăm lẻ ba khối Linh Thạch, lần này hắn không mua Uẩn Linh đan nữa, mà là cất Linh thạch.
Uẩn Linh đan tạm thời đủ cho hắn dùng đến Linh Khê tam tầng cảnh, cho nên không cần phải tiếp tục tích lũy.
Về phần tồn linh thạch… Là bởi vì hắn muốn tích lũy một số lượng lớn linh thạch, có tác dụng khác.
Mới đi ra khỏi Thiên Cơ thương minh, liền có một nam tu xấu xí tiến lên đón, tươi cười chào hỏi: "Vị đạo hữu này, mời!"
Lục Diệp nhíu mày nhìn y, hổ lớn bên cạnh tiến lên một bước, phát ra tiếng gầm nhẹ uy hiếp.
Nụ cười của nam tu kia lập tức có chút cứng đờ, không ngừng lùi lại hai bước: "Đạo hữu bớt giận, tại hạ cũng không có ác ý, chỉ là có một cọc làm ăn muốn cùng đạo hữu nói chuyện."
Lục Diệp nhìn linh quang trên người đối phương, xác định hắn chỉ là Linh Khê lưỡng tầng cảnh, hơn nữa nhìn linh quang của hắn, trình độ tinh khiết lại ngang bằng nhau, có thể thấy được thực lực của gia hỏa này không ra sao.
Thấy Lục Diệp và hổ lớn cùng nhìn mình chằm chằm, nam tu kia tê cả da đầu, miễn cưỡng cười vui nói: "Thật sự chỉ là bàn một vụ làm ăn."
"Nhường đường!" Lục Diệp nhàn nhạt nói một tiếng, tay đặt trên chuôi đao bên hông, dẫn hổ lớn đi thẳng tới. Người nọ vội vàng tránh ra nhưng lại không từ bỏ ý định, đoán chừng là hắn cảm thấy Lục Diệp sẽ không thể nào đối xử với hắn ở chỗ này như thế nào, bèn đuổi theo Lục Diệp nói: "Đạo hữu, trong tay ta có một bộ công pháp phụ trợ tu hành, nếu dùng, hiệu suất tu hành tối thiểu tăng lên gấp đôi, chính hợp đạo hữu tu vi như vậy sử dụng, không biết đạo hữu có hứng thú không?"
