- Trang chủ
- Nhân Đạo Đại Thánh [VIP]
- Chương 81 : Đối Công
Chương 81 : Đối Công
Với thực lực trước mắt của La Kích, muốn giết những tu sĩ tam tầng cảnh bình thường kia, cùng lắm chỉ cần hai ba đạo thuật pháp mà thôi, nhưng sau một phen giao thủ với Lục Diệp, không biết đã thi triển bao nhiêu thuật pháp.
Càng làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc chính là, con Quá Sơn Hổ này có thể lấy linh văn tác chiến!
Nghiên cứu linh văn khó khăn hơn nghiên cứu thuật pháp gấp mấy lần, bởi vì tạo dựng linh văn là một công việc rất tinh xảo, hơi có sai lầm sẽ thất bại, chớ đừng nói chi là thúc giục linh văn trong chiến đấu.
Bình thường chỉ có Linh Văn sư có thâm niên mới có được vốn liếng như vậy.
Thế nhưng Lục Diệp mới bao lớn?
Thông qua quan sát, hắn xác định Lục Diệp nắm giữ một đạo linh văn phòng ngự, linh văn kia có thể ngăn cản Băng Trùy Thuật công kích, hơn nữa còn tùy tâm phát ra…
Phát hiện này không khỏi khiến La Kích thu hồi lòng khinh thị. Những sư huynh trước khi ra ngoài kia quả nhiên không nói sai, đi ra bên ngoài không thể khinh thường, không thể coi thường bất kỳ một địch nhân nào. Người khác mở ra Linh khiếu có lẽ không nhiều bằng mình, thủ đoạn có lẽ không phong phú bằng mình, nhưng chỉ riêng một tay Linh văn thuật kia đã không phải người bình thường có thể có được.
Nhưng La Kích chẳng những không có vì vậy mà lùi bước, ngược lại chiến ý dâng cao, những ngày qua rèn luyện ở bên ngoài, gặp được người đều không nhấc lên nổi chiến ý của hắn, khó được có thể gặp được một đối thủ lực lượng ngang nhau như vậy, có thể nào bỏ qua?
Ngay lúc tâm tư hắn đang suy nghĩ, phía trước bỗng nhiên lóe ra ánh đao sáng như tuyết, kèm theo một tiếng răng rắc vang lên, khối băng lớn như vậy lại từ trong phá vỡ, chỗ lỗ hổng, một thân ảnh như gió táp đánh tới.
Băng lao thuật cứ như vậy bị phá? La Kích lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, phải biết rằng đó không phải là khối băng bình thường, mà là một đạo thuật pháp. Là hắn dùng Băng Lăng Thuật làm trụ cột tạo thành thuật pháp, mặc dù không thể giam cầm Lục Diệp ở trong đó, thế nhưng cũng không thể bị phá vỡ như thế.
Chuyện này khiến hắn ý thức được một vấn đề, trường đao Linh khí trong tay Lục Diệp không hề tầm thường, hắn tuyệt đối không đỡ nổi một đao như vậy!
Linh lực phun trào, thuật pháp lại nổi lên, từng đạo từng đạo đổ ập về phía Lục Diệp.
Lục Diệp đột nhiên tăng mạnh, lần này hắn không dùng đao chém ra những thuật pháp kia nữa, cũng không trốn tránh mà cứ thế mà liều lĩnh lao tới, tất cả thuật pháp đánh tới đều bị hắn dùng linh văn ngự thủ ngăn cản.
Trong dũng đạo hắc ám, quang mang không ngừng nở rộ, khoảng cách lẫn nhau cấp tốc rút ngắn.
La Kích mí mắt nhảy lên, thầm mắng Lục Diệp quả nhiên là một mãng phu ngốc nghếch.
Nhưng không thể phủ nhận, mãng phu này ứng đối khiến hắn có chút hoảng hốt.
Binh tu và pháp tu đối kháng, kéo dài khoảng cách chính là thiên hạ của pháp tu, nhưng một khi bị áp sát, pháp tu bình thường đều không có kết cục tốt đẹp gì.
Chỉ trong thời gian ba hơi thở, Lục Diệp đã giết tới trước La Kích hai trượng, trường đao trong tay lóe lên hào quang, theo thân hình tới gần, một đao bổ ra.
La Kích vội vàng lui lại, nhưng đúng lúc này, Y Y lại xông ra từ phía sau hắn, thân hình nhanh chóng ngưng thực, đưa tay vỗ một chưởng lên bả vai La Kích.
La Kích sợ tới mức hồn phi phách tán, bất quá rất nhanh hắn liền phát giác một chưởng này không có lực sát thương quá lớn, bị linh lực hộ thể của hắn nhẹ nhõm ngăn lại.
Sau lưng y bỗng nhiên đại phóng linh quang, linh quang kia sắc bén chí cực, phảng phất từng đạo gai nhọn đâm lên lưng y, lại một chưởng vỗ tới Y Y lập tức kêu đau một tiếng, lách mình thối lui.
Nhưng bị nàng ngăn cản như vậy, La Kích đã không thể tránh được!
Nếu như là công kích của ba tầng cảnh khác, La Kích còn có lòng tin dựa vào linh lực hộ thể của bản thân ngăn lại, nhưng gã đã từng chứng kiến Lục Diệp hung tàn phá vỡ Băng Lao thuật, nào còn dám khinh thường?
"Vụ thuẫn!" Hắn quát khẽ, linh lực bắt đầu khởi động, quanh thân lập tức bị một tầng sương mù linh lực bao phủ.
Lục Diệp bổ xuống một đao, thế nhưng một đao gia trì thêm cho Phong Duệ lại không thể phá vỡ phòng hộ của sương mù thuẫn.Hắn cảm giác mình bổ vào một khối cao su, trường đao chém vào lại bị kẹt ở bên trong.
La Kích vừa lui lại, vừa đưa ngón tay chỉ về phía Lục Diệp, cắn răng nói: "Kim hồ!"
Lần này đến phiên Lục Diệp không thể tránh né, trảm kích hình bán nguyệt màu vàng kim đánh trúng lồng ngực hắn, nhưng trước đó, hắn đã thúc giục một mặt Linh văn ngự thủ bảo vệ trước người.
Lục Diệp lại xuất đao, hung hăng đánh xuống.
"Băng lăng!"
"Phong Đao!"
"Lôi Kích!"
Trong hành lang, tiếng gầm thét của La Kích không ngừng quanh quẩn quanh người hắn, nương theo từng tiếng hò hét của hắn, những thuộc tính thuật pháp khác nhau không ngừng được kích phát, đánh cho ngực Lục Diệp vang lên phanh phanh phanh.
Nhìn qua thì hắn có khí thế mười phần, nhưng lại từng bước một lui về sau, chỉ vì một đao một đao của Lục Diệp áp bách đến, sương mù thuẫn ở bên ngoài thân hắn cũng bắt đầu có dấu hiệu tán loạn.
"Ta không tin ngươi có thể giữ được linh văn như vậy!" La Kích vừa giao phong với Lục Diệp vừa gào thét, mặc dù hắn khiếp sợ Lục Diệp có thể lấy linh văn tác chiến, nhưng hắn lại cần tiêu hao rất lớn để thúc giục linh văn. Chỉ cần linh lực của Lục Diệp hao hết, hắn có thể giành được thắng lợi!
Mãng phu đối diện kia giống như người câm, không nói một lời, xuất đao càng thêm tàn nhẫn.
Một lát sau, khóe mắt La Kích nhảy lên co quắp, hắn cảm giác thế cục không quá tốt.
Lục Diệp thúc giục linh văn có chút tiêu hao, hắn thúc giục pháp thuật cũng có tiêu hao, số lượng linh lực dự trữ của hắn thật sự nhiều hơn Lục Diệp, nhưng hắn thúc giục nhiều pháp thuật, hơn nữa bởi vì phải phòng bị, hắn vẫn luôn duy trì Vụ Thuẫn thuật, tiêu hao lại càng lớn hơn.
Đánh hạ như vậy, thật đúng là không nói chính xác ai không kiên trì nổi trước.
Tâm tư chuyển động, La Kích nổi giận gầm lên một tiếng: "Bạch Chước!"
Lúc đưa tay, đầu ngón tay nhiều hơn một đạo linh phù, rót linh lực vào trong đó…
Lục Diệp cảm thấy mình sắp không kiên trì nổi nữa, thời gian hắn giao thủ với La Kích không dài, hơn phân nửa chỉ tốn thời gian uống cạn chung trà, nhưng chỉ trong thời gian ngắn như vậy, một thân linh lực của hắn đã vơi đi tám phần mười…
Đây là trận chiến có độ chấn động lớn nhất mà hắn gặp phải từ trước đến nay, mà đối thủ chỉ là một tu sĩ nhị tầng cảnh.
Cho nên lúc La Kích hô lên Bạch Chước, gã biết trong đó có bẫy, thân hình nhảy về phía sau, đồng thời sờ lên túi trữ vật bên hông, đầu ngón tay nắm một tấm linh phù.
Bốn mắt nhìn nhau, riêng phần mình sững sờ, lúc linh lực phun trào, hai tấm linh phù đồng thời nở rộ quang mang.
Cây thương nước chợt hiện, ba cây thương nước xếp thành hình tam giác đánh về phía Lục Diệp, hỏa xà phun trào, thân thể chập chờn đốt tới La Kích.
Ầm một tiếng vang thật lớn, hành lang chấn động kịch liệt, đá vụn tuôn rơi xuống.
Thủy và hỏa va chạm khiến cho trong hành lang lập tức sinh ra đại lượng khí thể nóng hổi, linh quang chớp động trên người Lục Diệp và La Kích đều bị trùng kích cường đại kia đánh bay ra ngoài.
Trong lòng mỗi người thầm mắng một tiếng nhóc con, mặt xám mày tro đứng dậy.
Chờ đến khi Lục Diệp xách đao đuổi tới, La Kích đã trốn ra khỏi hành lang, quay đầu lại đánh ra một đạo linh phù về phía Lục Diệp.
Lục Diệp co rụt đầu lại, linh phù kia nổ ra kim quang đầy trời, đánh cho mặt đất bốn phía mấp mô.
Lại nhìn lại, La Kích đã chạy ra xa xa, Lục Diệp cất bước đuổi theo, Hổ Phách cũng đuổi theo từ phía sau, Lục Diệp xoay người leo lên lưng hổ, tốc độ đột nhiên tăng lên.
La Kích chạy trốn quay đầu nhìn lại, tức đến méo cả mũi, mắt thấy không thể trốn thoát, gã dứt khoát không chạy nữa, xoay người đối mặt với Lục Diệp, hai tay đều cầm một đạo linh phù, gã vỗ một đạo linh phù lên người mình, lập tức bị một tầng kim quang ngưng thực bao phủ.
Đây là một tấm Kim Thân phù, hơn nữa phẩm chất cũng không tệ lắm, đồng thời còn đánh một tấm linh phù khác tới chỗ Lục Diệp.
Lục Diệp nhảy ra khỏi lưng hổ, bổ một đao về phía công kích đang đánh tới, đồng thời dặn dò Hổ Phách: "Trốn xa một chút."
Lực trùng kích cực lớn khiến hắn ngã nhào trên mặt đất, cả người đau nhức, mới đứng lên, hắn liền nhìn thấy La Kích đứng tại chỗ, vẻ mặt khiêu khích ngoắc ngoắc tay với hắn: "Tới!"
Lục Diệp không nói một lời, lấy ra Kim Thân phù từ trong túi trữ vật đập lên trên người mình…
La Kích không nhịn được thở dài, tài lực của đối phương… Dường như không kém gì mình.
