Chương 97 : Chính thức Liệu Thương

Nhân Đạo Đại Thánh Mạc Mặc 2,626 Chữ 21/03/2026 19:44:52

Trong gian phòng, Lục Diệp đang trần truồng ngồi ngay ngắn trên giường.

Hoa Từ ngồi đối diện hắn, bàn tay nhỏ bé ôn nhuận như ngọc vuốt ve ngực hắn: "Thương thế của ngươi lành nhanh hơn ta dự đoán rất nhiều, làm sao, ngươi đây là muốn đi con đường Thể tu?"

Lục Diệp khó hiểu nói: "Sao lại nói vậy?"

"Khí huyết của ngươi so với tu sĩ cùng cấp độ phải dồi dào hơn rất nhiều, cho nên thương thế mới có thể tốt nhanh, tu sĩ giai đoạn trước rèn luyện khí huyết bản thân, chẳng lẽ không phải đi con đường thể tu?"

"Cũng không phải." Lục Diệp lắc đầu.

Hắn không có hứng thú gì với chuyện trở thành thể tu, nếu như không có gì ngoài ý muốn, về sau hắn sẽ trở thành binh tu, cảm giác cầm đao chém người cũng không tệ lắm, về phần Hoa Từ nói hắn có khí huyết dồi dào hơn tu sĩ cùng cấp độ, Lục Diệp mơ hồ suy đoán, có lẽ chuyện này có liên quan tới việc mỗi ngày hắn đều ăn rất nhiều thứ.

Từ khi hắn khai khiếu tu hành đến nay, khẩu vị đã lớn kinh người, nhất là sau khi nắm giữ Thao Thiết Thao Thiết, ăn càng nhiều.

Ăn nhiều, khí huyết tự nhiên dồi dào, chỉ bất quá hắn vẫn luôn đang luyện tinh hóa khí, cho nên hình thể không có quá nhiều biến hóa, nếu như chỉ dư thừa khí huyết bản thân mà nói, vậy thân hình của hắn chỉ sợ sẽ càng ngày càng khôi ngô.

"Không có là tốt nhất, mọi rợ không có gì hay ho, dùng giới tu hành mà nói, những người đó đều là hưởng dụng tài nguyên tốt nhất, chịu đựng đánh đòn hiểm nhất." Hoa Từ nói xong thì cười, "Hơn nữa hình thể này của ngươi cũng không thích hợp làm thể tu."

"Thịt mọi rợ?"

"Bọn họ chính là xưng hô thể tu như vậy đấy."

"Có chút thú vị." Lục Diệp hiểu ý cười một tiếng, "Vậy người khác xưng hô y tu như thế nào?"

Hoa Từ suy nghĩ một chút: "Bình thường đều kêu cha gọi mẹ?"

Lục Diệp nhíu mày: "Đây là đạo lý gì."

"Lòng của thầy thuốc như cha mẹ, ha ha." Hoa Từ cười tươi như hoa.

Mặt Lục Diệp tối sầm lại, hình tượng nữ tử nhu tình như nước trong lòng ầm ầm sụp đổ…

Hắn xem như phát hiện, nữ nhân Hoa Từ này biểu hiện bên ngoài cũng chỉ là giả tượng, chỉ có chậm rãi quen thuộc, mới có thể phát hiện tính cách chân chính của nàng.

"Ngươi vừa mới bắt đầu sờ tới sờ lui ở trong ngực ta, đây là đang chữa thương?" Lục Diệp nhịn không được hỏi một câu, mặc dù loại cảm giác bị sờ này còn không tệ, nhưng cũng không thể cứ như vậy mãi, nói cho cùng hắn cũng là một tiểu tử huyết khí phương cương.

"Không phải." Hoa Từ thu tay lại, "Nói chuyện với ngươi chốc lát quên mất."

Nàng ngồi ngay ngắn ở trước mặt Lục Diệp, thần sắc nghiêm túc nhìn hắn: "Hiện tại bắt đầu, đợi lát nữa có thể sẽ có một chút không khỏe, ngươi chịu đựng một chút, không nên phát ra thanh âm kỳ kỳ quái quái gì, nơi này cách âm không phải rất tốt, dễ dàng khiến cho người khác hiểu lầm."

Lục Diệp quả thực không biết nên đáp lại câu nói này như thế nào, cũng không có thời gian đi đáp lại.Sau khi Hoa Từ nói xong câu đó, bỗng nhiên nàng lại điểm một chỉ lên ngực Lục Diệp, đầu ngón tay phun trào linh lực.

Lục Diệp lập tức kêu lên một tiếng đau đớn, chẳng những vị trí bị điểm trúng có cảm giác đau đớn, còn có một loại cảm giác không nói rõ được cũng không tả rõ được, khiến cho hắn gần như không nhịn được muốn kêu lên.

Hoa Từ nhếch miệng cười, điểm ra từng chỉ.

Da mặt Lục Diệp bắt đầu run rẩy, không ngừng kêu rên.

"Tu sĩ tranh đấu với người, khi thì bị thương, tuy có thủ đoạn chữa trị khác nhau, nhưng thường thường đều sẽ lưu lại một ít tai hoạ ngầm. Những thương thế này bình thường không hiện ra, lại ẩn sâu bên trong cơ thể tạng phủ. Tuy nói không có nguy hiểm trí mạng gì, nhưng nếu tích lũy nhiều hơn, hoặc sẽ ảnh hưởng nhục thân, hoặc sẽ ảnh hưởng đến linh khiếu, có trở ngại đối với tu hành sau này." Vết thương đao kiếm bình thường xem như tương đối dễ xử lý, nhưng thương thế pháp tu tạo thành lại không phải đan dược có thể thanh trừ. Ngươi bị thuật pháp hệ Hỏa gây thương tích, cho nên trong cơ thể tàn có hỏa độc, những hỏa độc này một khi xâm nhập vào trong linh khiếu, ngày sau ngươi muốn khai khiếu sẽ rất khó khăn. Cho nên điều kiện cho phép, ta đề nghị ngươi cách mỗi một thời gian tìm một vị y tu điều trị thân thể, như thế mới có thể cam đoan bản thân không có tai hoạ ngầm."

Giờ phút này Lục Diệp đã cắn chặt răng, Hoa Từ nói cái gì hắn cũng không thể đáp lại, hắn sợ mình vừa mở miệng sẽ thật sự phát ra âm thanh kỳ kỳ quái quái gì đó.

Hắn nghiêm trọng hoài nghi nữ nhân này là cố ý… Nếu không những việc này trước đó nói cho hắn biết là được rồi, hà tất chọn ở thời điểm này.

Một lát sau, Hoa Từ sửa lại một chút thành vỗ, hai bàn tay nhỏ bé không ngừng vỗ nhẹ lên ngực Lục Diệp, mà theo nàng đánh ra, từng đạo linh lực mộc hệ tinh thuần bị đánh vào ngực hắn.

Vượt qua thời điểm khó khăn nhất, Lục Diệp cũng chậm rãi trầm tĩnh lại.

Sau thời gian một nén nhang, Hoa Từ thu tay lại.

Lục Diệp cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy lồng ngực của mình đã be bét máu thịt, vết thương trên ngực hắn là do bỏng, cho nên không được nhanh như vậy. Hắn bị Hoa Từ vỗ một cái như thế, nơi vốn đã kết vảy giờ lại vỡ ra, máu tươi chảy ra, thoạt nhìn càng nghiêm trọng hơn.

Nhưng Lục Diệp lại biết không phải như vậy, nghiêm trọng nhất chỉ là bề ngoài, theo máu tươi chảy ra, còn có một số thứ khác, hẳn là hỏa độc theo lời Hoa Từ.

Hắn hít sâu một hơi, cảm giác hô hấp trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, thậm chí cả người có một loại cảm giác toàn thân thông thấu.

Hoa Từ lại tiến lên bôi cho Lục Diệp loại nước thuốc màu xanh biếc kia, nàng thúc giục linh lực của bản thân giúp hắn khôi phục ngoại thương. Sau khi làm xong những chuyện này, nàng mới băng bó cẩn thận lại chỗ ngực của hắn.

Ngay sau đó là xử lý hai cánh tay, thủ pháp xử lý giống nhau, quá trình giống nhau…

Cuối cùng là vết thương sau lưng…

Chờ đến khi Lục Diệp xử lý xong xuôi, Hoa Từ đã đổ mồ hôi đầm đìa, nàng đưa tay lau lau mồ hôi trên trán, đứng ở bên giường của hắn, thần sắc yếu ớt: "Thật đáng tiếc, như vậy chỉ sợ không cần mười ngày đã khỏi hẳn."

"Này…" Lục Diệp ngẩng đầu nhìn nàng.

Hoa Từ che miệng cười: "Hỏng bét, sao lại nói ra lời trong lòng vậy." Rồi lại nói: "Nhưng ngươi yên tâm, ngươi là khách nhân lớn nhất của ta, ta nhất định sẽ chữa trị cho ngươi thật tốt."

Đưa tay ra: "Hưởng lợi mười hạt Linh đan."

Lục Diệp cũng không nói chuyện, lập tức lấy ra mười viên linh đan đưa cho nàng. Tuy nói chi phí chữa bệnh hôm nay nhiều gấp đôi trước đó, nhưng hắn có thể cảm giác được, thủ đoạn của Hoa Từ quả thật có trợ giúp rất lớn cho việc khôi phục của mình, theo hắn tính toán, thương thế của mình không có một tháng tu dưỡng đừng mơ tưởng khôi phục lại.

Nhưng bây giờ, sợ rằng không cần đến mười mấy ngày.

Hơn nữa, hôm nay Hoa Từ quả thật dụng tâm, giờ phút này toàn thân nàng đổ mồ hôi đầm đìa, sắc mặt đều có chút tái nhợt, rõ ràng tiêu hao rất lớn.

"Sảng khoái, quả nhiên là nhà có ngàn vàng, hành tung tùy tâm, thật làm cho người ta hâm mộ." Hoa Từ chế nhạo một tiếng.

Lục Diệp hơi sửng sốt một chút, mới phản ứng lại được, người này đang nói mình có tiền tùy hứng.

"Nếu không muốn thì trả lại cho ta!" Lục Diệp đưa tay chộp tới nàng.

Hoa Từ xoay người, linh hoạt tránh thoát, cười khẽ nói: "Ngươi nghỉ ngơi cho tốt đi!" Thản nhiên rời đi.

"Đóng cửa phòng lại!" Lục Diệp rống lên một tiếng về phía bóng lưng nàng rời đi.

Không có ai trả lời.

Lục Diệp thở hồng hộc nằm xuống giường, sau đó tự mình đóng kỹ cửa phòng, lúc này mới đi trở về.

Âm thầm quyết định, thương thế tốt lên thì mau chóng rời khỏi nơi quỷ quái này, nếu không sớm muộn gì cũng có một ngày bị tức chết.